[KN GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ] Khoảng lặng

By dacnhantam - 17/10/11 2,529 3

  1. Một buổi sáng, tôi thức dậy với một tâm trạng thật nặng nề và chán nản, cuộc sống dường như chẳng dành cho tôi chút ưu ái nào. Sao tôi cứ phải gặp hết điều không may này đến điều không may khác. Tôi mệt mỏi lê từng bước nặng nề đến trạm xe buýt với những suy nghĩ đó và không buồn để ý đến mọi thứ xung quanh đang dần sôi động lên cùng những tia nắng đầu tiên trong ngày.
    Trên xe buýt, tôi đưa mắt nhìn qua băng ghế đối diện. Một cô bé có gương mặt xinh xắn và ánh mắt sáng ngời khẽ gật đầu chào tôi với nụ cười rạng rỡ. Ở cô bé toát lên một điều gì đó kiến bất cứ ai cũng đều bị cuốn hút. Cô bé luôn chào mọi người một cách thân thiện. Chợt tôi thấy lòng ganh tị và thầm ước giá như mình được cũng vui vẻ được như cô bé ấy.
    Khi xe đến trạm cuối cùng, mọi người nhanh chân bước xuống, chỉ riêng cô bé lê từng bước. Tôi bất giác nhìn lại ..và bàng hoàng nhận ra, cô bé đang phải di chuyển rất khó nhọc bằng đôi nạng gỗ. Nhưng dường như cô bé không hề quan tâm đến điều đó. Khi đi ngang qua tôi, cô ngước lên chào tôi mỉm cười vui vẻ. Tôi không thể không nhớ đến nụ cười rạng rỡ và hồn nhiên ấy.


    Sau một ngày làm việc căng thẳng, tôi tranh thủ ghé vào tiệm tạp hóa để mua thực phẩm, một cậu bé chừng mười bốn tuổi đang giúp mẹ bán hàng. Trông cậu thật đáng yêu với khuôn mặt bầu bĩnh, vầng trán cao thông minh lanh lợi. Cậu nghiêng đầu mỉm cười khi trao cho tôi túi hàng đã được gói buộc chặt. Trước khi bước ra, tôi âu yếm xoa đầu và hỏi tên. Cậu bé chỉ lắc đầu nguầy nguậy rôi đưa mắt nhìn mẹ như muốn nói điều gì.
    - Cháu nó không nói được cô ạ…- Người mẹ hạ giọng trả lời thay con.


    Khi băng qua đường tôi gặp một cậu bé có đôi mắt màu đen tuyệt đẹp, đang đứng khép mình nơi góc tường, mắt chăm chú dõi theo nhũng đứa trẻ khác đừa trên hè phố, rồi khúc khích cười theo. Tôi đến bên cạnh và hỏi:
    -Sao cháu không cùng chơi với các bạn?
    Cậu bé không trả lời, đôi mắt vẫn hướng về phía trước. Tôi chợt nhận ra cậu không thể nghe đươc lời tôi nói…


    Tôi thật diễm phúc vì được cuộc sống ban tặng một cơ thể lành lăn và khỏe mạnh.
    Với đôi chân mạnh mẽ, tôi có thể đi đến bất cứ nơi nào tôi muốn…
    Với đôi mắt trong sáng, tôi có thể ngắm nhìn những ngừoi thân yêu và cuộc sống tươi đẹp xung quanh…
    Với đôi tai rộng mở, tôi có thể lắng nghe những âm thanh tuyệt vời của cuộc đời…
    Với đôi môi luôn nở nụ cười rạng rỡ, tôi hạnh phúc biết bao khi có thể nói những lời yêu thương dành cho người thân, bạn bè và sẻ chia với họ những trăn trở, vui buồn của cuộc sống…
    Với tất cả những điều đó, tôi có thể vượt qua mọi khó khăn, trở ngại. Tôi đã có tất cả.
    Vì thế tôi sẽ sống thật xứng đáng vơi những điều may mắn mà cuộc sống đã ban tặng.
    Trong hành trình đầy thử thách của cuộc đời, tôi và các bạn, tất cả chúng ta đều luôn phải đối mặt với những khó khăn. Hãy sẵn sàng đón nhận những gì cuộc sống mang đến và cố gắng vược qua mọi thủ thách. Hãy tin yêu và đón nhận cuộc sống này bằng tâm hồn lạc quan và niềm tin mãnh liệt như những cô bé, cậu bé đáng yêu kia.
    Và hôm nay, những cô bé, cậu bé ấy đã cho tôi một bài học về giá trị bản thân và ý nghĩ cuộc sống mà tôi đã may mắn có được.
    Bài gốc từ liên kết: Đắc Nhân Tâm
     
    2 people like this.
  2. tuyethong

    tuyethong New Member

    Có đôi khi mình đã tự hỏi, tại sao người "dạy" cho "người lớn" những bài học về cách nhìn cuộc sống thường là những cô cậu bé nhỏ tuổi chứ không phải là một bậc cao nhân hiền triết nào đó... Và tại sao bài học từ những tiếng nói, nụ cười, ánh nhìn của trẻ thơ ấy thường ngấm - thấm và làm chúng ta phải suy nghĩ nhiều hơn so với tất thảy những bài học chính quy trên giảng đường...
    Phải chăng, vì thế giới ấy hồn nhiên, vô tư, trong sáng và thánh thiện hơn....
    Còn thế giới "người lớn" thì ngột ngạt, xô bồ, rối rắm, chật chội và... chai sạn quá rồi...
     
    4 people like this.
  3. benny

    benny New Member

    Thế giới trẻ con và người lớn là khách quan, còn tính chất của nó là tùy thuộc vào cách nhìn của mỗi người. Thế giới trẻ con cũng không hẳn chỉ có những nét đẹp của hồn nhiên, vô tư; và cũng vậy, thế giới người lớn không chỉ có những ngột ngạt, xô bồ...mà còn có những giá trị của yêu thương. Trong thời đại hiện nay, con người đang phát triển lên một tầm cao mới, vì vậy họ cần phát triển hướng ra bên ngoài, và để làm điều đó thì cần cân bằng nội tâm, mà vấn đề cách nhìn là điều căn bản. Sẽ không có những khuôn thước hay quy chuẩn nào dùng chung cho tất cả mọi người, mỗi chúng ta có một cách nhìn riêng, bổ sung cho nhau. Nhưng hướng về tích cực chính là điều vẫn được đề cao nhất.

    [BUBBLE]Một đệ tử của Phật xin được đến phương Bắc truyền đạo. Phật hỏi:
    - Người phương Bắc rất hung dữ, nếu họ mắng con thì sao?
    Người đệ tử trả lời:
    - Dạ, con sẽ vui vì họ không đánh con.
    Phật lại hỏi:
    - Thế nếu họ đánh con?
    Người đệ tử lại đáp:
    - Thì con sẽ vui vì họ không giết con.
    Phật hỏi:
    - Nếu họ giêt con thì sao?
    Người đệ tử cười:
    - Con sẽ cảm ơn vì họ giải thoát con khỏi tấm thân tứ đại này.:mimcuoi:
    [/BUBBLE]

    Khoảng lặng thành công là khi ta biết Một mình một cách tích cực. Thay đổi cách nhìn, thay đổi cảm xúc, để cuộc sống tốt đẹp hơn!
     
    6 people like this.
  4. tuyettinhlinh

    tuyettinhlinh New Member

    Giá mà ai cũng có thể có tư duy cô đơn tích cực, có thể biến những điều ưu buồn, mệt mỏi, chán chường thành những khoảng lặng thành công,...
    Bởi trong cuộc sống này, mọi thứ đều là cố gắng, cố gắng,...Và dù có cố đến đâu, đôi lúc con người ta vẫn cảm thấy mệt chứ nhỉ? Những lúc ấy thì thả lỏng mình để thư giãn một chút chắc không đến nỗi nào.
     
    2 people like this.

Chia sẻ trang này