LCMN-03: Cuộc đời Mẹ!

canh buom do

Cây đang thụ phấn
Thành viên BQT
27/11/08
494
4,910
93
Vinh- Hồ Chí Minh
#1
Mẹ yêu!

Lá thư này là lá thư thứ 4 con viết về cho mẹ. Lá thư này đáng lẽ con đã viết cho mẹ trước ngày con tạm biệt nhà mình để vào Sài Gòn bắt đầu cuộc hành trình tìm việc.
Mẹ yêu, mẹ biết không! Tháng 6 vừa rồi con về quê chơi, lúc chạy xe một mình ra nhà Bác, con không khỏi xúc động nghĩ về mẹ, cuộc đời của mẹ và lúc ấy con chực trào nước mắt. Mảnh đất nơi con sinh ra nhưng cũng đã khiến con và mẹ con đầy đau khổ và tủi nhục!
Mẹ là người con thứ 4 trong gia đình, là con gái nhưng mẹ đã lo toan hết mọi việc trong nhà. Hồi xưa ( theo lời kể của mẹ), mẹ làm ăn rất giỏi, có của dư của để nhưng đều trang trải mọi chi phí trong nhà hết, có bao nhiêu đều lo cho cậu và dì của con. Đến khi mẹ cưới ba con thì sự việc nó không được suôn sẻ nữa. Mẹ làm đến đâu là thua lỗ tới đó, bao nhiêu tiền bạc đều trắng tay.
Sinh con ra, mẹ vẫn phải chạy chợ từng bữa vì nhà bà nội con cũng nghèo khó, ba thì đi bộ đội tận Hà Giang, mấy tháng mới về nhà một lần. Vì thế nên toàn ở nhà với bà, con được bà chăm và chưa hề biết đến nỗi cực khổ của mẹ.
Khi con lớn hơn chút nữa, con đã hiểu hơn một tí. Có năm cả nhà ly tán, mỗi người ở một nơi. Mẹ đi chợ, Ba làm xa, em thì ở với Bác còn con thì ở với O. lúc con học lớp 2 thì có mấy tháng mẹ đi không về nhà, người trong xóm đồn mẹ bỏ vào nam làm ăn. Chỉ con và em con ở nhà với bà vẫn ngây ngô nghĩ là mẹ đi làm một công việc đỡ vất vả hơn.




Ngày mẹ trở về, con chuẩn bị vào lớp 3, mẹ không còn đi chợ nữa mà ở nhà chăm cho con học hành, hồi đó con học đốt lắm vì mải chơi quá. Mẹ đã mua riêng cho con một cái bàn nhỏ, bắt con ngồi học nghiêm chỉnh. Dưới sự hướng dẫn của mẹ thì con học khá lên rõ rệt, con được cô giáo khen và nêu gương cho các bạn trong lớp noi theo.
http://s632.photobucket.com/albums/uu47/lequyen16689/?action=view¤t=me.jpg

Cuộc sống vẫn còn rất khó khăn, mẹ làm hương và con cũng phụ mẹ làm để mẹ ra chợ bán. Đến bây giờ con vẫn còn nhớ là mẹ dặn con một bó hương con để 12 cây, rồi gói lại và dán nhãn lên. Bán hương thu nhập ít quá, Bác con mở một quán ăn trước nhà, gọi mẹ qua làm. Nói chung là được hiểu là chung vốn làm ăn. Mà việc đó chỉ làm khổ mẹ con thôi, 2 bác thì là cán bộ nhà nước, đi làm từ sang tới tối. Mẹ lại một mình lo công việc ở quán. 4h sáng mẹ đã phải dậy để đi chợ và chuẩn bị hàng bán cho cả ngày. Tối thì 11h khuya mới được về, con thì cũng theo mẹ ở quán suốt. Nhà mình có đó mà mẹ mấy khi được nghỉ ngơi. Con còn nhớ, có hôm rằm, con ở quán chờ mẹ về, 11h đêm mà mẹ và con mới ra giếng để tắm. Rằm nên mẹ thắp hương mà bàn thờ nhà mình chẳng có gì cả, Con nhớ như in cái chai nước thủy tinh màu xanh mẹ lấy nước ở giếng để lên bàn thờ thắp hương cho ông bà tổ tiên.

Có lần, mẹ và con đi Đô Lương, lúc về thì trời đã chiều. Mẹ dẫn con vào một quán chè và gọi cho con ăn, ăn xong mẹ dặn con, lúc về con không được nói với bác và con đã ngoan ngoãn nghe lời. Ngày đó, con vẫn dại khờ và chưa hiểu được nỗi khổ của mẹ. Nhưng bây giờ, mỗi lần về quê, đi ngang quán đó con vẫn không thể nào quên được lời mẹ dặn. Đã thế, có lúc ba còn đòi bỏ mẹ con con, làm mẹ rơi nước mắt và con ôm mẹ khóc huhu.

Đến khi con hoàn thành tiểu học, Ba quyết định đưa cả nhà xuống Vinh. Nhà mình lại bắt đầu cho một hành trình mới nhưng lúc này gia đình thực sự đoàn tụ với nhau. Lúc đầu, nhà mình thuê một căn nhà cấp 4, bé xíu. Mẹ ban đầu đi bán trái cây, nhưng không ăn thua nên có bác hàng xóm chỉ cho mẹ nghề may gia công. Mỗi cái quần mẹ may đôi khi giá có 500 đồng tiền công, mỗi ngày phải may đến mấy chục chiếc thì mẹ mới có tiền trang trải them chi phí cho gia đình mình. Thế là từ đây, mẹ lại còng xương sống. Tuy không đội nắng, đội mưa nhưng lúc nào nhà mình cũng xành xạch nghe tiếng máy may của mẹ từ sáng cho tới khuya. Ngày đó, nhà mình chỉ có 1 chiếc giường mà 4 cha con mẹ nằm chung.
Năm con lớp 7, nhà mình mua được đất và xây nhà mới. Cuộc sống bắt đầu đỡ khó khăn hơn nhưng ba lại phải chuyển công tác xa. Nhà mình lần nữa phải xa nhau.
Năm con vào đại học thì nhà còn mẹ và em. Khi trả nợ hết tiền nhà thì ba mẹ lại bắt đầu kiếm tiền để con ăn học.
Con đi học, con mới thực sự cảm nhận được tình cảm gia đình. Con thực sự thấy hạnh phúc vì mình còn ba còn mẹ, mọi khó khăn cực khổ cũng đã qua, bù lại những tổn thương ngày xưa là ba mẹ đã thương con rất nhiều.
Con đi học, con mới mở mang được tầm mắt, con dần hiểu được nỗi khổ của mẹ. Hè nào về con cũng ôm mẹ khóc, mẹ nói mẹ thương con nhất, mẹ luôn tự hào về con.


Mẹ à! mùa báo hiếu về nhưng con chưa báo hiếu được cho mẹ. Con hổ thẹn với chính mình vì có những điều con chưa phấn đấu được để mẹ vui lòng. Cả cuộc đời mẹ đã hi sinh cho Ba và 2 đứa con, điều này Ba hiểu và chúng con cũng hiểu mẹ à. Mẹ ơi, công sinh thành dưỡng dục không biết khi nào chúng con mới trả hết được. Mẹ thường nói với con rằng, con nên người là Ba mẹ vui rồi. Mẹ ơi….. Con thương mẹ, thương nhà mình thật nhiều!!!



[FLASH]http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin3.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8wMS8xMS84L2YvInagaMEOGY4NTY1YTU0NzY2MTYzYzRlYTmUsIC5ZTY1ZTliZDBkOWQdUngWeBXAzfE3hdUngrkgWmUsICOqdXwzIENvInagaMEWeBiBNw6hvInagaMEfDF8Mg[/FLASH]

---------- Post added at 12:50 AM ---------- Previous post was at 12:47 AM ----------

Xin lỗi BTC. Cho mình bổ sung thông tin cá nhân:
Họ tên: Trương Thị Lệ Quyên
Sinh ngày: 16/06/1989
SĐT: 0904816690
mail: quyen.truong@kynansong.org
 
Thích: 39 people

power of desert

[♣]Thành Viên CLB
20/3/10
240
1,782
93
28
Đh Luật
#2
Chị biết không, cho tới trước khi đọc bài viết này, em vẫn tưởng chị là một người được "bọc" ấm cúng. Không ngờ trong chị có biết bao nỗi khổ tâm,gia đình chị. ôi bao lần truân chuyển.
Bây giờ thì em đã hiểu tại sao chị lại thích sống dũng mãnh-cách sống của mẹ và gia đình chị đúng không chị?!!
Những hình ảnh từ thưở ấu thơ từng ngày từng tháng chị đều nhớ rõ. Chắc phải là kí ức sâu sắc lắm. Cảm động quá!
Mong gia đình chị mãi sum vầy, hạnh phúc.
Tự hào khi mẹ chị nói về chị;khi KNSO của mình nói đến chị!
 
Thích: 12 people

Sóng

Thanh viên kỳ cựu
Thành viên BQT
15/9/08
1,274
13,510
113
Trường ĐH KHXH&NV TP.HCM
kynangsong.org
#3
Khi biết câu chuyện của em, chị đã thật cảm phục cô gái bé nhỏ là em.
Chị quý biết bao trái tim ấm áp yêu thương và nụ cười của em.
Cô em gái bé nhỏ, hãy luôn vui vẻ và can trường nhé!
 
Thích: 4 people

thanhdat1004

[♣]Thành Viên CLB
15/5/09
1,089
10,046
113
30
Vô gia cư............
kynangsong.org
#4
Đến tận bây giờ Đ mới đọc bài của Q. Thật xúc động. Đ thấy Q và Đ có một vài điểm chung. Nói thật là khi đọc bài của Q nước mắt Đ đã tự dưng chảy ra. Đ chỉ muốn về bên ba mẹ. Thấy hổ thẹn vì mình đã làm ba mẹ phải buồn và lo lắng nhiều. Đ có điều kiện hơn Q. Đ xa ba nhưng lại có tình thương của ông bà (quê mình vẫn còn quan niệm cháu đích tôn mà) nên vơi bớt phần nào.

Rất cảm động và muốn chia sẻ với Q nhiều hơn. Nhưng giờ ra cafe chia sẻ tiếp. Nhớ có mặt ở cafe đó ngen. Lâu quá chưa gặp Q và mọi người rồi đó.
 
Thích: 2 people
25/9/11
22
87
13
28
#5
Mẹ em cũng người Nghệ đó chị! Và với em, mẹ cũng là người tuyệt vời nhất!:)
Hì. Mãi mạnh mẽ như chị và người mẹ chị hằng kính yêu trong thư chị nhé!
Chúc chị một ngày 20-10 vui thật vui!
^^
 
Thích: 4 people

thaophamm_1994

Thành viên mới
19/8/12
8
8
3
24
Huflit uni
#7
mỗi gia đình là mỗi cảnh khác nhau, mỗi màu sắc khác nhau, có màu quá rực rỡ của hạnh phúc, nhưng cũng có màu quá u buồn của đời sống, của những lo toan cơm áo gạo tiền, nhưng chỉ có những màu loang lổ, gần nhau thì sẽ giúp chúng ta hiểu nhau, em thích bài này của chị, bố em cũng như bố chị nhưng có lúc còn khắc nghiêt hơn, gd em là một mảng màu không hoàn hảo được xây dựng bởi sự u buồn, lừa dối và xem trọng đồng tiền, hi vọng chị và em sẽ trở thành những người bạn tâm giao sau này, chúc chị luôn thành công :)
 
Thích: 4 people

Bình luận bằng Facebook

Similar threads