[Cuộc Sống] Hãy cứ ước mơ đi, con gái!

Sóng

Thanh viên kỳ cựu
Thành viên BQT
15/9/08
1,274
13,510
113
Trường ĐH KHXH&NV TP.HCM
kynangsong.org
#1
Viết cho thiên thần của tôi:
Hãy ước mơ đi con gái!


TTO - Lần đầu tiên, bố đọc ấn phẩm phụ của báo Sinh viên Việt Nam, có chuyên mục Trà sữa cho tâm hồn, bố dừng rất lâu trước câu chuyện dịch này. Bố thấy chưa bao giờ buồn đến thế, tự hỏi mình rằng đã bao giờ bố thực sự là bố chưa?
Người bố bằng câu chuyện của mình đã nói với con gái rằng: “Hãy ước mơ đi! Và hãy bước tới...”.
Còn bố, khi con ước mơ, bố đã chỉ cho con những người thất bại trong những ước mơ như vậy. Phải chăng vì bố luôn thất bại và bố chỉ thấy những người thất bại?
Hay bố không tin con?... Nhưng có lẽ xuất phát từ bản thân bố không tin chính mình. Bố luôn thất bại vì vậy bố nghĩ một đứa trẻ như con sẽ không thể thành công.
Khi chuẩn bị nộp đơn thi đại học xin ý kiến gia đình, con đã nói sẽ thi Đại học nông nghiệp I Hà Nội. Bố nhớ lại bố đã giận dữ và mắng con như thế nào.
Bố còn nói nếu con muốn bán thuốc trừ sâu như ông Thành, bố sẽ mua cho con một cái tủ, không cần phải học hành như thế.
Bố nhớ con đã nói: con muốn sử dụng công nghệ sinh học để tạo ra những giống ưu việt. Nhưng lúc đó bố đã không nghe con nói gì.
Cũng như tất cả mọi người đều biết con đi thi học sinh giỏi huyện rồi thành phố môn sinh học, chỉ có nhà ta là biết sau cùng.
Bố đã không nghĩ được rằng con không bao giờ nói nếu như thật cần thiết. Như khi bố cho tiền mua quần áo, con đã đưa mẹ để đóng học phí.
Bố mắng, con chỉ lặng im. Con không nói nếu như điều ấy bố có thể hiểu.
24 điểm vào trường đại học y Hải Phòng là điểm mọi người đều nghĩ là trong tầm tay con, nhưng con đã trượt. Đó như một cú đấm vào mặt bố. Bố đã thực sự giận dữ vì bố biết con đã tự đánh trượt mình.
Con xin đi làm ôn thi lại.
Con mệt mỏi sau một ca làm đêm rồi học thêm buổi sáng, nhưng bố biết rằng bây giờ đây nhìn lại bố mới thấy những điều đó.
Rồi con đồng ý theo người bác họ ra thành phố học và làm nghề kế toán. 25 tuổi, con đã có một vị trí tốt và đã giúp đỡ được gia đình.
Bố nghĩ rằng con bằng lòng và việc của bố là sắp xếp kế hoạch đẩy bước chân con đi lên. Bố mỉm cười như đã một lần nhìn cái cúi đầu của con, thì bất ngờ bố sững sờ nhận được phiếu báo nhập học.
Bố thấy mình thất bại và huy động tất cả mọi người khuyên con. Nhưng thực sự thì bố biết tất cả đều vô ích. Vì thực sự bố biết con đã trưởng thành.
Nhưng với nhiệm vụ làm bố, bố luôn nghĩ như vậy, bố khuyên con… Những lần con về thăm nhà, bố cố tình nói chuyện kinh tế, bố nói về những thất sách của nghề văn.
Bố thực sự không biết rằng bố đã sai lầm! Bố không biết rằng mình đã nói quá nhiều mà nghe quá ít! Bố chỉ đứng ở vị trí của mình mà không đặt mình vào vị trí của con.
Bố cảm thấy hối hận nhưng bố biết vẫn còn kịp để sửa chữa và bố nghĩ rằng bố phải cảm ơn con vì điều đó!
Dù có thể lần ủng hộ này con sẽ thất bại thì bố vẫn vui bởi vì ít ra bố cũng đã một lần cho con chạm vào ước mơ của chính mình.
Nhưng bố biết bố sẽ hạnh phúc bởi bố biết dù cả thế giới không mở cửa đón con với ước mơ của mình thì con cũng sẽ tìm được con đường để bước tới.
Mạnh mẽ lên con yêu!
Và đừng bao giờ viết:
...
Vậy mà con, vẫn chẳng thể có ba
Phải mạnh mẽ trên con đường phía trước
Vẫn ước lắm nếu như có thể
Có ánh mắt ba nhìn những bước chân sai
...
Bố xin lỗi!
ANH THƠ
Tuoitre Online 31/5/2009
 
Last edited by a moderator:
Thích: 2 people

ting

[♣]Thành Viên CLB
28/4/09
305
2,068
93
#2
Bố thực sự không biết rằng bố đã sai lầm! Bố không biết rằng mình đã nói quá nhiều mà nghe quá ít! Bố chỉ đứng ở vị trí của mình mà không đặt mình vào vị trí của con.
Bố cảm thấy hối hận nhưng bố biết vẫn còn kịp để sửa chữa và bố nghĩ rằng bố phải cảm ơn con vì điều đó!
Dù có thể lần ủng hộ này con sẽ thất bại thì bố vẫn vui bởi vì ít ra bố cũng đã một lần cho con chạm vào ước mơ của chính mình.
Nhưng bố biết bố sẽ hạnh phúc bởi bố biết dù cả thế giới không mở cửa đón con với ước mơ của mình thì con cũng sẽ tìm được con đường để bước tới.
Mạnh mẽ lên con yêu!
Và đừng bao giờ viết:
...
Vậy mà con, vẫn chẳng thể có ba
Phải mạnh mẽ trên con đường phía trước
Vẫn ước lắm nếu như có thể
Có ánh mắt ba nhìn những bước chân sai
...
Đây là đoạn gây ấn tượng cho mình nhất. Có lẽ lúc nào đó, sự bận rộn và những nỗi lo của cuộc sống khiến bố mẹ chúng ta đã nói nhiều mà nghe ít quá. Làm con, ai mà chẳng muốn được những người cha người mẹ của mình ủng hộ cho ước mơ của mình. Tiếc thay, sự cách biệt thế hệ và đôi khi là những nỗi lo nào đó khiến những người con mất đi sự thấu hiểu của những người thân yêu nhất. Đã có nhiều bài báo như vậy, đã có những trường hợp như vậy trong cuộc sống của chúng ta. Chúc cho các bạn, những ai chưa thể thực hiện ước mơ của mình hãy tiếp tục cuộc hành trình ấy, vì chỉ có mình mới là người hiểu mình nhất. Hãy đến CLB Kỹ năng sống để trau dồi kỹ năng hoạch định cuộc đời, nhé!:roile:
 

hainguyen

[♣]Thành Viên CLB
22/4/09
391
3,881
93
ĐH Kinh Tế
#3
đọc bài này, làm mình nhớ về bố thật nhiều. Mình luôn tự hào vì bố rất thông minh và giỏi giang, từ nhỏ mình đã mê tít về những điều bố kể, cảm giác như tất cả thế giới đều thu nhỏ lại trong cái đầu của bố.
Thởu ấu thơ, mình đã được ngồi trên cổ bố nhong nhong đi chơi nhà hàng xóm, làm cho bao nhiêu đứa con nít khác phải ganh tỵ, chẳng thấy ai yêu mình như bố, chẳng ai chiều mình như bố, cảm giác vững chải, bình yên và che chở.
Bố thì thật là khéo tay, từ những vật dụng trong nhà cho đến những đồ chơi bằng gỗ của mình như búp bê, hay là cái trống con, tất cả đều rất đẹp, rất hoàn hảo. Nhà mình, mình là út nên được anh chị cưng nhiều và bố mẹ cũng thế. Từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ bố chưa ủng hộ mình điều gì, và tất cả những việc mình làm, từ đi thi học sinh giỏi đến mình thi trường gì, học trường nào, mình đều chia sẻ và luôn luôn được bố mẹ ủng hộ, bố mẹ luôn tôn trọng quyết định của mình.
Như vậy là với 1 người con, thì mình hạnh phúc hơn cô bé trong truyện, và mình chẳng bao giờ muốn bố mình phải viết một câu chuyện như thế, vì bố mẹ của mình đủ bao la, đủ bình yên cho mấy anh chị em lắm rồi. Chẳng bao giờ muốn bố mẹ phải hối tiếc một điều gì vì mấy chị em mình cả.
Yêu bố mẹ nhất trên đời thôi!
( mà hình như giờ, thấy hổk có ai giỏi như bố hay sao ấy, nên bố vẫn chưa yên tâm giao mình cho ai cả, hix!, ở với bố cả đời luôn cho bố sợ, hjhj! bố bảo mình là cái loa phát thanh của bố)
 
Thích: 2 people

Bình luận bằng Facebook