Hãy ôm con thêm chút nữa

thanhdat1004

[♣]Thành Viên CLB
15/5/09
1,089
10,046
113
31
Vô gia cư............
kynangsong.org
#1
Cuộc sống luôn có những ngã rẽ bất ngờ mà chẳng ai có thể lường được. Với vẻ bề ngoài trầm tính và pha chút hài hước, khó ai có thể thấy được sự sụp đổ thật sự về lòng tin và về tình yêu con người trong anh sau cuộc ly hôn đầy tai tiếng.



Là một người đàn ông yêu con, nên khi phải chia tay thằng con trai bé bỏng chưa đầy 4 tuổi với đôi mắt to tròn khi mẹ đưa nó ra khỏi nhà, anh gần như mất cân bằng mỗi khi nhìn thấy một hình dáng nào chợt giống con mình qua phố đông. Tình cờ, một người bạn rủ đi thăm lũ trẻ mồ côi ở nhà tình thương, anh vội gật đầu đồng ý. Anh muốn ban phát tình thương cho các sinh linh nhỏ bé mồ côi kia và làm dịu lòng mình với lũ trẻ.
Các bé đều được nhận quà trong niềm vui hân hoan. Sau khi các con biểu diễn chào mừng và những ồn ào qua đi, anh lặng lẽ quan sát các con mồ côi. Chợt nhận ra một cô bé trạc tuổi con trai anh đang tiến lại gần, anh vội vàng đến sát bên. Anh nhận thấy cô bé bị mù và đi lại phía anh gần như theo bản năng. Cô bé cầm con búp bê trên tay và bắt đầu nói chuyện với anh bằng thứ ngôn ngữ ngọng nghịu đáng yêu.
Để con bé an tâm, anh ôm bé vào lòng và khẽ vuốt lưng nó. Con bé tin cậy ngả đầu vào vai anh, vòng tay ôm chặt lấy anh. Nó bỏ đồ chơi xuống, không quan tâm đến lời các anh chị em dỗ dành cho bánh kẹo và thử quần áo mới, ôm chặt lấy anh và hít hà nơi cổ anh. Anh thực sự cảm động vì tình cảm và cách thể hiện của bé.
Con bé vẫn ôm chặt lấy anh dường như không muốn rời xa. Anh hỏi: “Sao con không thích bánh kẹo, đồ chơi và quần áo mới?” “Dạ con thích”. Con bé trả lời vẫn không quay đầu ra. Im lặng một chút, con bé nói như khóc: “Chú ơi, người chú ấm quá! Đã lâu lắm rồi con không được ai ôm vào lòng”. Anh gần như chết sững trong lòng. Dòng nước mắt tưởng chừng như không bao giờ còn chảy nữa lăn dài trên má anh. Trong một tích tắc thôi, anh như chợt bừng tỉnh. Dường như cái đau khổ tan vỡ của một người đàn ông từng trải như anh trở nên bé nhỏ trước niềm mong ước của một em bé mồ côi mù loà. Niềm mong ước được yêu thương và được người lớn ôm vào lòng cũng là quá xa vời với em, trong khi anh có quá nhiều thứ mà vẫn tự dằn vặt mình là người không may mắn.
Ôm chặt con bé trong lòng, anh đã khóc. Khóc vì nhận ra rằng cuộc đời này còn có nhiều người cần anh lắm. Anh phải làm nhiều thứ và sống thật sự có ý nghiã cho những người yêu mình. Hãy nhìn ra bên ngoài, cuộc sống tươi đẹp vẫn đang tiếp tục dòng chảy của nó, nơi đó nhiều người đang mong anh, chờ anh, yêu mến anh và cần một vòng tay ấm và tấm lòng của anh.


COPY từ internet
 
Thích: 4 people

thanhdat1004

[♣]Thành Viên CLB
15/5/09
1,089
10,046
113
31
Vô gia cư............
kynangsong.org
#2
Thưa cha mẹ, con muốn nói........

Thưa cha mẹ, con muốn nói....

Đôi khi thật khó khăn để nói với bố mẹ rằng con cảm thấy như thế nào. Dưới đây là những lời nhắn nhủ từ những đứa con của bố mẹ.
Xin đừng nuông chiều con. Con hoàn toàn biết rằng con không cần có tất cả những gì con yêu cầu mẹ. Con chỉ muốn biết tình yêu của mẹ dành cho con lớn thế nào mà thôi.
Xin bố đừng ngại mà không kiên quyết với con. Thực ra, còn thích bố làm như vậy. Điều đó khiến con cảm thấy an toàn hơn khi có bố.
Nếu có thể, xin bố đừng chỉnh đốn con trước mặt người khác. Con sẽ chú ý và tập trung hơn vào những lời bố dặn nếu bố nói riêng với con những thứ con cần phải sửa.
Xin đừng khiến con cảm thấy những gì con làm sai là tội lỗi. Con phải học để có những sai lầm mà không có cảm giác mình là người xấu.
Xin mẹ đừng bảo vệ con khỏi những hậu quả. Con cần phải học từ những trải nghiệm của mình.
Xin bố đừng lảng tránh những câu hỏi chân thành của con. Nếu bố làm vậy, con sẽ ngừng hỏi bố và tự tìm kiếm thông tin từ nơi khác.
Xin đừng dùng vũ lực với con. Điều đó chỉ khiến con trở nên nóng tính, dễ tức giận và sống trong thù địch, oán giận, chỉ khiến con thể hiện sức mạnh theo cách đó khi con lớn lên.
Xin mẹ đừng làm giúp con những thứ con có thể tự làm cho bản thân. Nó khiến con trở nên phụ thuộc và luôn cảm thấy mình chỉ là đứa trẻ. Con có thể sẽ phụ thuộc vào mẹ như vậy mãi.
Xin mẹ đừng nghĩ rằng khi xin lỗi con là hạ thấp giá trị của mẹ. Một lời xin lỗi chân thành sẽ luôn khiến con thấy ấm áp và an toàn hơn khi bên mẹ.
Xin bố đừng quên rằng con đang học cách yêu thương qua trải nghiệm, con không thể trưởng thành mà không có tình yêu. Vì vậy, xin bố hãy kiên nhẫn bên con.
Xin đừng nói với con rằng bố không thể giữ lời hứa. Con sẽ cảm thấy tuyệt vọng vô cùng khi lời hứa bị phá vỡ. Điều này sẽ phá huỷ niềm tin của con nơi bố.
Xin bố đừng nói và hành động không kiên định, trước sau không như một. Điều đó chỉ khiến con bối rối, khiến con không thể nghe lời và dạy con cách kiểm soát và thao túng bố mẹ mà thôi.
Xin bố mẹ đừng khen con là người hoàn hảo, tuyệt vời. Điều đó sẽ chỉ khiến con tự cao và sống chủ quan, con sẽ thất vọng nếu phát hiện ra những điểm không hoàn hảo ở mình.
Xin bố mẹ đừng quên con đang lớn nhanh thế nào. Sẽ rất khó để theo kịp sự thay đổi của con nhưng con xin bố mẹ hãy cố gắng. Bố mẹ đừng cố gắng giảng giải mọi thứ cho con. Bố mẹ sẽ thấy ngạc nhiên ra sao nếu con có thể chỉ cho mẹ những gì con biết là sai hay đúng.
Xin bố mẹ hãy đối xử với con như những người bạn, sau đó, con sẽ trở thành bạn. Con học được nhiều thứ qua những tấm gương hơn là những lời chỉ trích.

(Trích từ cuốn sách “Này! Con có thôi đi không” của tác giả Beverly Guhl & Don H. Fontenelle, Phd)
 
Thích: 5 people

thanhdat1004

[♣]Thành Viên CLB
15/5/09
1,089
10,046
113
31
Vô gia cư............
kynangsong.org
#3
Cha mẹ yêu con

- Bố chơi với con, bố nhé!
Người bố gỡ cặp kính, nhìn cậu bé. Con anh lại mở tung hộp cờ vua rồi. Mình đã bảo mẹ nó cất đi, vậy mà bao lần đều nói vì bận nên quên khuấy mất. Anh không muốn con anh học chơi cờ vội, bọn trẻ không nên bị buộc suy nghĩ quá sớm.
- Con nên chơi trò khác nhé, bố đã bảo con nhiều lần.


Cô kế toán viết tháu quá, mình luôn nhắc, vậy mà, anh lại nghe giọng của con anh:
- Bố chơi với con, bố nhé!
Lần này áp vào vai áo anh là quả bóng lạnh ngắt. Tưởng nhà vừa có lớp sơn mới, bóng nện thình thịch thế nào được. Quái quỉ, cô kế toán viết gì thế này, lại phải tìm máy tính. Anh nhoài người đến ngăn kéo lục tìm và để tránh quả bóng lạnh ngắt.


Không thấy bố trả lời, cậu bé nài nỉ:
- Bố chơi với con, bố nhé!
Máy tính để đâu nhỉ, đồ đạc xê dịch trong thời gian sơn tường làm nhiều thứ cứ biến đâu cả. Con không thấy bố bận lắm sao, tường mới sơn đấy, không làm bẩn được.
Cuối cùng anh cũng tìm được cái mình cần, hí hoáy tính toán và thầm trách cô đồng nghiệp bất cẩn trước khi anh, đặt lại máy tính lên bàn, để ý con anh đang quì trước tủ đồ chơi, bàn tay nhỏ bé miết mãi trên mặt kính mà không mở.


Anh ngồi trầm ngâm. Anh mới mua cho con nhiều loại đồ chơi và lẽ ra cậu bé phải dễ dàng chọn hơn anh hồi nhỏ. Trời đã gần tối, anh sắp bật thêm đèn cho sáng, ánh đèn đã làm anh trông rõ hơn khuôn mặt con dường như không vui nhiều hơn tuổi thơ anh mấy.
Người bố lặng lẽ nghĩ mà không để ý con anh đã đứng bên cạnh anh từ lúc nào, tay cầm ly nước.
- Bố uống đi bố.


Cậu bé còn mấp máy môi nhưng anh không nghe rõ. Vậy mà không hiểu sao, anh như nghe con mình lí nhí buồn bã: bố uống đi, nhỡ con làm đổ lên sách của bố, bố sẽ mắng con. Tự dưng anh bỗng cảm thấy hơi buồn như chính tiếng lí nhí buồn bã của đứa trẻ. Anh bỗng muốn ngồi thừ ra, cố hiểu tại sao anh lại buồn như thế.


Nhưng anh không muốn con mình buồn lây, có thể cậu bé còn sờ sợ khi thấy bố như thế. Anh luôn yêu con và muốn con vui vẻ, vui và có gấp đôi những gì tuổi thơ anh từng có. Anh đặt xấp tài liệu lên bàn, hắng giọng hồn nhiên, cho bố làm thủ môn nhé.
Con anh chắc sẽ thành tiền đạo giỏi, anh ngồi bệt hẳn xuống nền nhà tưởng như mình lại đang bắt chước chàng thủ môn mà mùa hè năm ngoái anh khoe với con là giỏi nhất. Bố của con giỏi không nào, xem này, và rồi, như anh vẫn thường như vậy, trong đầu anh hiện ra những cành mai, tiếng bạn bè rủ đến nhà nhau khi trước mặt họ đã là tết. Gần tết rồi, anh chỉ cần cố một chút thôi là xong công việc của mình. Lúc ấy anh sẽ chơi với con nhiều hơn.


Anh ôm chặt quả bóng trong tay, đứng dậy, báo hiệu trận đấu đã kết thúc. Trên tay anh lại là xấp tài liệu, chắc con không hiểu bận bịu là gì đâu.
Cậu bé không hiểu thật. Cậu tiu nghỉu cất quả bóng dưới chân tủ và tay lại miết trên mặt kính.
Buổi tối đến thật nhanh. Anh khẽ gỡ cặp kính, ngẩng đầu lên từ xấp tài liệu. Con anh đang ngồi trước tivi chơi ghép hình. Những con tính cả trong giấy tờ và trong đầu làm anh hay nghĩ lung tung. Anh tự hỏi sao thằng bé cứ phải ngồi đây chơi một mình khi mà anh không bao giờ cấm nó sang nhà láng giềng hay chạy ra ngoài sân.


Anh nhìn cả gian phòng yên tĩnh và chợt thấy tự hào vì có rất nhiều gia đình trong những buổi tối thế này cũng giống gia đình anh: những người cha, người mẹ vùi đầu cho tương lai của con, họ làm việc và con cái chơi đùa. Chỉ thiếu vợ anh mà thôi. Cô đang bận họp ở thủ đô.
Anh ngồi xuống cạnh con và xếp hộ cậu bé bảng ghép hình vì đã đến giờ đi ngủ. Trò chơi không khó đối với anh, chỉ một chốc hình nàng Bạch Tuyết đã hiện ra trước mắt cậu bé đầy bí ẩn. Và cũng bí ẩn đối với anh, vì sao trò buồn tẻ này lại có thể cuốn hút con anh đến vậy.


Choàng tay qua cổ bố, cậu bé cười khúc khích. Bố giỏi thật và gì nữa nhỉ, bố vừa chơi chung với mình. Mình không thích ngủ tí nào nhưng phải nghe lời bố: bố vẫn dặn mình có nhiệm vụ ngủ thay phần bố. Bố không biết mình còn muốn làm tất cả cho bố cơ.
Anh đặt con lên giường và đắp chăn cho cậu bé.
- Khi con lớn, bố sẽ chơi với con, bố nhé!
Người bố mỉm cười, anh cũng muốn rất nhiều như thế, và để con yên lòng anh bảo:
- Không lâu như thế đâu con ạ, chỉ cần bố rảnh rỗi.
- Khi con lớn, con sẽ làm thay bố tất cả.


Người bố hôn lên trán con, lòng anh dâng lên một niềm vui dịu dàng khi nhìn con mình nhắm mắt lại và cuộn tròn trong chăn. Khép cửa buồng cậu bé, anh khẽ bước ra phòng khách, ở đó có trang tài liệu đang chờ anh. Đọc xong trang tài liệu chắc anh cũng sẽ ngủ say như đứa trẻ. Dẫu sao anh cũng yên tâm là con mình đã ngủ.


Cậu bé chưa ngủ say, cậu còn việc quan trọng phải làm. Hiếu động và thích nổi, cậu nhô đầu khỏi chăn thầm thì câu nói quen thuộc mỗi tối trước khi cậu ngủ, thầm thì làm sao cậu sẽ lớn thật nhanh để làm thật nhiều thay bố, để bố sẽ yên tâm ngủ sớm, sẽ không còn mệt mỏi và sẽ dành cả ngày chơi với cậu.
 
Thích: 3 people

Bình luận bằng Facebook

Similar threads

Similar threads