[Lời muốn nói] Quy luật thành công là hoàn toàn có thực.

Sóng

Thanh viên kỳ cựu
Thành viên BQT
15/9/08
1,274
13,510
113
Trường ĐH KHXH&NV TP.HCM
kynangsong.org
#1
05/08/2008


Mỗi khi đôi chân mệt mỏi và rã rời, tôi lại chui vào quán café ven đường. Tôi ngồi đó …tĩnh lặng… nhìn ra ngoài đường. Hàng trăm con người đang lao đi. Vội vã. Hối hả. Ồn ào. Đầy lo toan. Tôi chẳng thể nhớ nổi mình đã gặp bao nhiêu gương mặt trong cuộc đời này, hàng ngàn người mà cũng có khi hàng triệu người. Vậy mà những lúc ấy tôi lại thấy mình cô độc, cô độc trên con đường tôi đi.

Rồi một chiều lang thang trên mạng, bỗng tôi như bị hút vào một dòng tít: Quy luật thành công là hoàn toàn có thực.





Quy luật thành công là hoàn toàn có thực

Người viết: Đoàn Dung

Tôi là một cô gái nhỏ bé không xinh, không giỏi vượt bậc nhưng tôi có một niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống cùng với những điều tốt đẹp. Tôi có thể chỉ cho các bạn đi đến thành công bằng chính đôi chân, trí tuệ và trái tim nhân hậu vốn có của con người.

Tôi sinh ra trong một gia đình rất nghèo tại quê lúa Thái Bình. Mẹ tôi bị bệnh "tâm thần phân liệt" ngay từ khi tôi mới 2 tuổi, cha tôi phải từ bỏ gia đình để làm việc nơi đất khách với hi vọng sẽ có ít tiền chữa bệnh cho mẹ tôi và cải thiện cuộc sống gia đình. Tuổi thơ tôi sống trong nỗi thấp thỏm lo sợ cơn đòn roi của mẹ, những lúc không kiểm soát nổi bản thân mẹ thường sẵn sàng ôm tôi lẳng ra khỏi giường hay cầm bất kể một vật gì: thanh gỗ, dao, kéo… phang vào cô con gái mới chỉ 5- 6 tuổi. Tôi yêu mẹ bởi những lúc tỉnh bệnh bà thường ôm tôi và khóc ân hận vì những hành động vô thức trước đó, và bà dạy tôi hát vì bà hát rất hay, và vì trái tim mẹ tôi nhân hậu vô cùng - bà sãn sàng cởi chiếc áo rét của mình cho một người đi đường thiếu thốn (rất nhiều người đã mang trả lại cho gia đình tôi với một sự cảm thông thương xót). Không biết bao đêm đông đôi bàn chân nhỏ bé của tôi đã lần trong giá rét, đường đất trơn lầy lội để tìm mẹ, nước mưa hòa cùng nước mắt.

Rồi cha tôi trở về, gia đình đoàn tụ, số tiền cha tích cóp được đủ để gia đình tôi sống sung túc nhất làng. Cha lần lượt đưa mẹ tôi đi đến các bệnh viện có thể để chữa bệnh. Tiền bạc dần đội nón ra đi nhưng dường như vô vọng. Mẹ tôi ngày càng bệnh nặng và một lần trong đêm lên cơn bệnh mẹ xông vào và bóp nghẹt cổ tôi. Để bảo vệ tôi cha đã gỡ tay và đẩy mẹ ra, hậu quả mẹ tôi đập đầu vào cạnh giường ngủ và bị thương sưng tím một bên mắt. Quá đau xót, lúc tỉnh bệnh mẹ khóc, cha khóc và tôi khóc .....

Một đêm, dường như ân hận và bất lực, thấy bản thân chỉ là gánh nặng của chồng con, mẹ tôi đã trốn nhà trẫm mình xuống dòng sông Luộc, từ đó tôi không còn mẹ....Sự ra đi của mẹ và tuổi thơ đầy biến động đã khiến tôi trở thành một cô bé còi cọc, sống nội tâm, lúc khép kín, lúc lại quá mạnh mẽ.

Thi cử lận đận trong những ngày đi học.

Tôi học khá tốt tất cả các môn ở trường nhưng khi thi vào đại học, tôi mất 3 năm theo khối C không kết quả. Nhìn đôi mắt hi vọng của cha lòng tôi như thắt lại nhưng có lẽ kiến thức của tôi bị hổng. Ở trường tôi chỉ học theo cảm hứng, cộng thêm việc cha cưới thêm dì làm cuộc sống vốn có của tôi bị đảo lộn.

Bằng sự giúp đỡ của một người quen tôi thi đậu vào hệ cao đẳng ngành CNTT. Tôi đã cố gắng theo học và đạt bằng Khá. Tôi tham gia hết mình vào các hoạt động của trường, được tin tưởng giữ chức bí thư trong 3 năm học và được phong tặng đoàn viên tiêu biểu. Tuy nhiên, tôi vẫn thấy mình thiếu thốn hạnh phúc, tôi tươi cười với tất cả những người tôi gặp nhưng khi ở lại một mình tôi lại cảm thấy cô đơn vô cùng - Hơn 20 tuổi tôi chỉ cao 1m46 và chưa bao giờ đạt được 40 kg.
Cầm tấm bằng Khá trên tay tôi chạy vạy nộp hơn 20 bộ hồ sơ vào các công ty Tin Học. Có công ty từ chối, có công ty nhận nhưng khi đi làm tôi không sao có thể tạo cho mình cảm hứng. Chán nản và bỏ cuộc, tôi nhận ra rằng tôi đang thiếu những kỹ năng cần thiết cho công việc thực tế mặc dù trong trường học có những môn tôi có thể đạt điểm 10 tuyệt đối. (Tôi nhận ra rằng thời gian đi học vừa qua tôi đã cố gắng học để đạt điểm cao chứ không phải học để có kiến thức chuyên môn ra làm việc)


Một ngày vô tình tôi mua được cuốn sách "Suy nghĩ và làm giàu" - Napoleon Hill. Tôi nằm lỳ tại nhà trọ và bắt đầu đọc suy ngẫm về cuộc đời, tôi cảm thấy thực sự cuốn hút với từng chữ trong tác phẩm của ông và cảm nhận ngay đây là cái cần thiết thực sự cho cuộc đời tôi. Và tôi đã từng bước hành động theo phương pháp chỉ dẫn trong cuốn sách. Một sáng tôi bật dậy trang điểm thật đẹp, và mang theo bộ hồ sơ xin việc đến thẳng phòng thầy hiệu trưởng với mục đích : nhờ thầy tìm việc giúp. Nhưng khi đã đến trường tôi không đủ dũng cảm, chỉ lang thang ngoài hành lang khu BGH hay ngồi dưới sân trường nhìn lên văn phòng của thầy mà bật khóc.

Tôi đã tìm ra quy luật thành công

Không một đồng trong túi, chiếc xe máy cha tôi cho cũng bị cắm không có cơ hội chuộc lại, tôi bắt buộc phải hành động và tôi đã thành công. Tôi mạnh dạn xông thẳng vào phòng thầy Hiệu trưởng mà bỏ qua việc phải đăng ký với cô thư ký phòng ngoài, lòng dũng cảm của tôi được đền đáp. Sau khi xem bảng kết quả học tập và nghe tôi thuyết phục, thầy đồng ý tạo điều kiện việc làm và giúp tôi học tiếp liên thông để sau này trở thành một giáo viên giỏi của trường. Tôi đã được đi học và luôn tâm niệm phải cố gắng hết mình để đáp lại sự tin tưởng của người thầy tốt bụng, để có thể truyền đạt tất cả những kiến thức tôi đã học được cho thế hệ sau. Để nâng cao nghiệp vụ của mình, tôi thi tuyển vào một khóa học chuyên viên mạng của SISCO. Kết quả tôi được nằm trong top 10 người cao điểm nhất và giảm chút ít học phí. Đó cũng là thời gian tôi đọc rất nhiều sách và một lần nữa tôi lại khám phá ra một điều: Tôi có khả năng nói chuyện và khuyến khích người khác sống tốt hơn. Tôi đã suy nghĩ rất kỹ: nếu làm một giáo viên CNTT tôi chỉ có thể truyền đạt được kiến thức CNTT cho các em và một đối tượng sinh viên nhất định nhưng nếu tôi là một người hiểu biết rộng về lĩnh vực con người tôi sẽ có thể truyền niềm tin và sức sống tốt đẹp đến cho bất kỳ một người nào: dù trẻ hay già, khỏe mạnh hay bệnh tật, nghèo hay giàu, kể cả kẻ cướp hay người lương thiện.... Và một lần nữa tôi lại có một quyết định lớn: TỪ BỎ TẤT CẢ NHỮNG GÌ TÔI ĐANG CÓ ĐỂ BƯỚC VÀO MỘT LĨNH VỰC HOÀN TOÀN MỚI - KHƠI DẬY TIỀM NĂNG CON NGƯỜI.

Từ bỏ tất cả để đi đến một nơi xa gia đình bạn bè, tôi muốn tìm một người có thể giúp tôi trở thành một người như tôi mong muốn. Chuyến xe chở tôi đến Bến xe Miền Đông đã 11h đêm, tôi lang thang không thấy người bạn mình ra đón, mưa Sài Gòn làm tôi ướt mèm. Mấy chú xe ôm vây quanh tôi, thật may mắn tôi được một chú tốt bụng chở về nhà trọ của bạn an toàn, đêm đó tôi sốt liên miên...
Lại một lần nữa tôi mạnh dạn tìm gặp một người tôi ngưỡng mộ, gần hết tiền (tôi chỉ còn 350.000 trong túi), không kiến thức chuyên môn về ngành này, khả năng Tiếng Anh khiêm tốn... Vị ân nhân nhìn tôi như người ngoài hành tinh, sau một cuộc trò chuyện khá thú vị, vị ân nhân này cũng nhận tôi vào làm việc.


Giờ đây, tôi là một chuyên viên tư vấn về kỹ năng sống cho người Việt của một tổ chức phát triển tiềm năng con người. Tôi thực sự hạnh phúc bởi vì tôi tin rằng con đường tôi đi là đúng đắn - con đường cứu chính bản thân mình và giúp những người xung quanh tìm thấy mục đích của cuộc đời, bởi hạnh phúc đâu chỉ đong đếm bằng thành công của sự nghiệp mà còn cả gia đình, bạn bè, sức khỏe, trí tuệ......



Sau này, khi chơi thân hơn với chị, chúng tôi đã cùng chia sẻ với nhau những ấp ủ, những khát khao. Tôi thấy trong con người nhỏ bé ấy có một sức sống mãnh liệt, một ước mơ thật lớn lao.

Chị đã tìm thấy con đường đi, tìm thấy sứ mệnh của mình. Và tôi biết rằng: chúng tôi đi chung trên một hành trình - hành trình đi đến thành công.

Nguyễn Thuý Hà
 
Thích: 2 people

Sóng

Thanh viên kỳ cựu
Thành viên BQT
15/9/08
1,274
13,510
113
Trường ĐH KHXH&NV TP.HCM
kynangsong.org
#2
Bản chất của sự thành công

Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.

Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.

Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?

Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công - bị - trì - hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.

Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Truyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ - người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ - người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?

Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá - học - của - một- người – cha.

Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ. Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, Người vẫn nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.

Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.

Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich – ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho “đội bóng” của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!

Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: “Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi”. Còn đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công.


( Trích Tuổi Trẻ)
 

Bình luận bằng Facebook