[Lời muốn nói] Thương gửi những người bạn của tôi...

Sóng

Thanh viên kỳ cựu
Thành viên BQT
15/9/08
1,274
13,510
113
Trường ĐH KHXH&NV TP.HCM
kynangsong.org
#1
Khi bạn đạp xe lên một con dốc, mồ hôi chảy ướt áo và bàn chân tưởng như mỏi nhừ thì bạn sẽ được tận hưởng sự tuyệt vời khi chiếc xe lăn nhanh xuống con dốc phía trước, những giọt mồ hôi bốc hơi, để lại cảm giác mát lạnh khiến bạn quên nhanh tất cả mệt mỏi...

Cuộc sống cũng giống như một con đường rất dài. Dù có đang chạy trên những đoạn bằng phẳng, người ta vẫn không bao giờ quên sẽ có lúc phải đối diện với việc lên dốc và cả xuống dốc. Một người bạn đã nói với tôi điều giản dị ấy khi cùng một lúc, cô bạn phải đối diện thất bại, cả trong tình yêu lẫn trong công việc ở công ty. Điều làm tôi nể phục cô bạn ấy là sự can đảm. Cô ấy không khóc, không oán trách, cũng không lặng lẽ suy sụp. Bởi lẽ bạn tôi biết tự thu xếp, đặt những nỗi buồn sang một bên, dành sức lực để tiếp tục "vượt dốc".

Rất nhiều khi trong nhịp sống gấp gáp này, nỗi mệt mỏi, sự chán chường, cảm giác thất vọng đã vắt kiệt sức lực; lấy đi niềm lạc quan. Bạn muốn buông xuôi tất cả. Nhưng nếu bạn dừng lại và quay nhìn trở về điểm xuất phát, bạn sẽ biết cái cảm giác tuyệt vời khi nhìn những gì ta đã vượt qua. Có thời điểm bạn nhận ra mình đang đứng trên đỉnh dốc. Hít thật sâu và nhìn kỹ về phía trước, bạn không cần phải hét lên sung sướng. Và khi ấy, điều bạn tự nhắc mình sẽ là tìm thêm những đỉnh cao mới, không cho phép mình thả dốc quá nhanh.

Cuộc sống của chúng ta giống như những chuyến đi bởi lẽ, ta luôn có nhiều những lựa chọn nhưng không nên mất quá nhiều thời gian để tìm được kết quả mình muốn. Khi thật sự rã rời thân thể, bạn hãy dừng lại ven đường nghỉ ngơi đôi chút. Dừng lại và bước đi đúng là cách phục hồi năng lực nhanh chóng nhất.

Lên dốc tuy chậm chạp, mệt mỏi thật nhưng phải thừa nhận mức độ an toàn cao hơn khi bạn thả dốc. Cảm giác của việc lao nhanh về phía trước tuyệt vời thật, nhưng biết đâu vực thẳm đâu đó mà bạn không kịp nhìn thấy, và biết đâu chiếc xe đã bị đứt phanh? Có hàng trăm trở ngại, và bạn không bao giờ được tự mãn...

Cuộc sống cũng giống một con đường, khi bạn đang bước trên những khổ đau thì đó là lúc bạn buộc phải "lên dốc" trong hành trình của đời mình. Dĩ nhiên, lúc tận hưởng cảm giác hạnh phúc thì không phải bất hạnh sẽ chẳng bao giờ xuất hiện. Cuộc đời vốn là một chuyến đi, cái bạn cần là "để dành" sức lực và cảm hứng cho những chặng đường kế tiếp
.

Tôi vô tình đọc được bài viết này trên mạng, trong một lúc lang thang để tạm thời “trốn” khỏi công việc. Cảm ơn người đã viết nó để tôi được hưởng chút yên bình khi chìm đắm trong những dòng chữ ấy. Công việc vẫn còn nhiều, nhưng tôi cho phép mình được dừng lại một chút để cân bằng cho chính tôi. Để ngẫm nghĩ và chợt nhận ra rằng mình có thể leo dốc với một phong thái tích cực hơn, bình thản hơn, gạt bớt những lo lắng không cần thiết.

Tôi chợt nghĩ đến những người bạn khác, có lẽ họ cũng đang trải qua những cảm giác mỏi mệt và áp lực khi càng gần đến ngày thành lập CLB. Tôi không thể giúp gì nhiều cho các bạn, bởi ai cũng có những công việc riêng của mình, những nghĩ suy mà nhiều khi không thể nói ra với tất cả mọi người. Nhưng tôi hy vọng có thể chia sẻ với các bạn chút gì đó qua bài viết này. Hãy nhìn lại chặng đường đã qua, những gì chúng ta đã làm được, rồi bình thản để tiếp tục lên dốc. Chúng ta đã là một tập thể, nên đừng lo sợ sẽ không ai bên bạn. Cố lên, cố lên! :)
 
Thích: 11 people

longteo

[♣]Thành Viên CLB
15/9/08
265
1,106
93
Trường Đời
#2
Tôi cũng vô tình đọc được bài này trên mạng cách đây 1 phút, xin cảm ơn người đã post nó. Bài viết là 1 lời động viên rất lớn cho tôi, giúp cho tôi có được 1 tư duy tích cực hơn về những công việc mình đang làm. Có những lúc cảm thấy thật mệt mỏi, muốn bỏ quách mọi việc đi cho xong, nhưng nghĩ lại rằng những công việc mình làm sẽ giúp ích được cho rất nhiều bạn trẻ khác đã khiến tôi càng quyết tâm hơn rất nhiều.
Cũng rất may mắn là tôi không phải leo dốc 1 mình mà tôi có được 1 tập thể đoàn kết cùng leo chung. Lúc người này mệt mỏi, kiệt sức lại có người khác động viên, giúp đỡ. Tôi rất tự hào vì co' được những người bạn như thế. Hãy cố lên hỡi các vận động viên leo núi Kỹ năng sống. Đường vinh quang đã rất gần kề.
 
Thích: 5 people

Sóng

Thanh viên kỳ cựu
Thành viên BQT
15/9/08
1,274
13,510
113
Trường ĐH KHXH&NV TP.HCM
kynangsong.org
#3
Đây là bài viết cho buổi tĩnh tâm ngày 26/4/2009. Bài này Sóng post lâu lắm rồi.
Hãy cùng "vượt dốc" thật can đảm nhé các bạn.
Và sẻ chia cùng nhau những niềm vui và cả những nỗi buồn...
Free hugs!!!!
 
Thích: 8 people

rockmanx10

[♣]Thành Viên CLB
#4
Cảm ơn Ngọc nhiều!
Mấy bữa nay tâm trạng, nhiều lúc thấy chán nản, bỗng nhiên hôm qua nghe bài đọc của Ngọc chợt nhận ra là mình đang leo dốc thôi, thấy nhẹ hơn được nhiều và chợt nghĩ lại là mấy bữa nay bị sập ổ gà, té mà cứ thích nằm đó mà ngắm bóng đèn như trò chơi của Hiền ngày hôm qua vậy! Giờ thì đang chuẩn bị tâm lý, lấy lại thăng bằng bắt tay vào công việc bằng cách ... chiều nay đi coi phim!^^ Cảm ơn mọi người, mình cảm thấy rất ấm áp!
 
Thích: 6 people

Mr[K]id

Thành viên mới
11/9/08
935
2,736
93
#5
Ko ngờ giọng đọc của Ngọc dễ thương, ngọt lịm dã man như vậy . K có ý định thành lập chương trình Radio trên 4rum CLB và mời Ngọc làm mc keke
 
Thích: 6 people

longteo

[♣]Thành Viên CLB
15/9/08
265
1,106
93
Trường Đời
#6
hehehe. Tư tưởng lớn gặp nhau rùi đó Kid, tại sao mình không lập thư viện radio cho CLB ta. Những bài viết trong box "Thay lời muốn nói" cũng có thể được chuyển tải thành những bài đọc được đó. Hôm qua nghe Sóng đọc mà cứ tưởng là nghe giọng đọc trên radio vậy đó. hehehe. Có sức hấp dẫn người nghe, chọn nhạc nền cũng good nữa. Nói tóm lại là đi vào lòng người hehehe
 
Thích: 5 people

cẩm tú cầu

[♣]Thành Viên CLB
10/12/08
292
3,714
93
Một nơi nào đó
#7
cười thật nhiều

hix hôm qua cười nhiều quá, hậu quả đau bụng luôn, được đi chơi với các bạn trong câu lạc bộ nhìu một tí mới biết thật người anh en của mình thật tuyệt vời, làm hết mình chơi hết mình, nhiệt tình và rực lửa. Thế nhưng trong những lúc vui nhất các bạn vẫn không quên nhắc nhau về những người bạn khong có mặt được hay những người bạn đang gặp khó khăn nào đó để an ủi để hỏi thăm nhau
phải công nhận rằng các bạn hát hay cực kỳ luôn, vui gì đâu.
sau một tuần làm việc mệt mỏi và nhiều căng thẳng gặp các bạn dường như mình lại thêm năng lượng để tiếp tục đi tiếp và cống hiến tiếp.
thương lắm các bạn của tôi nguồn năng lượng của tôi
 
Thích: 5 people

longteo

[♣]Thành Viên CLB
15/9/08
265
1,106
93
Trường Đời
#8
uhm, không khí cuối buổi có hơi trùng xuống khi nghe tin chị của Trận và mẹ của Phúc đang nằm viện. Hôm qua mình có nhắn tin thì chị của Trận không sao hết. Còn mẹ của Phúc thì vẫn đang đợi kết quả xét nghiệm. Hy vọng không có vấn đề gì. Sẽ cố gắng cập nhật thông tin mới nhất để cả nhà yên tâm. Các bạn nếu ai đó rảnh thì nhắn tin hỏi thăm Phúc hen. T3 và t4 này Phúc thi rồi. Một lời động viên bi giờ cũng có ý nghĩa rất lớn đó
 
Thích: 5 people

Thiên Sứ

[♣]Thành Viên CLB
18/9/08
414
3,489
93
27
Đại học Khoa học Tự nhiên TPHCM
yeuthuongnhobe.wordpress.com
Họ và tên
Đinh Thị Thu Hiền
#10
Hì, chị Hai iu iu của mình được mọi người khen nhiều quá. Sao hông ai khen mình chọn bài nhạc làm nên cho bài nhạc hay nhỉ? Hì, nói vậy thôi, người đọc hay vẫn là cái chính yếu. Yêu chị Hai nhiều nhiều! Luyện đọc để làm MC cho Kỹ năng sống's Blog Radio nhé!
 
Thích: 3 people

Sóng

Thanh viên kỳ cựu
Thành viên BQT
15/9/08
1,274
13,510
113
Trường ĐH KHXH&NV TP.HCM
kynangsong.org
#11
Cảm ơn mọi người đã quá khen. Thật vui khi làm được điều gì đó cho các bạn.
Kid ơi, tớ đồng ý làm MC cho chương trình radio của CLB mình. Hồi bé, tớ đã thích làm phát thanh viên những chương trình như vậy rồi.
Nếu có radio, tuy ở xa nhưng tên Hòa vẫn có thể nghe được giọng nói của tớ và những bạn khác nhỉ?
 
Thích: 3 people

mèo mắc ma

Thanh viên kỳ cựu
17/4/09
247
1,660
93
ĐH KHXH&NV TPHCM
Họ và tên
Nguyễn Thị Kim Anh
#12
Mỗi bài viết trong chuyên mục này, từng ngôn từ, câu chữ như những thanh âm trong trẻo vang lên giữa rợn ngợp của nhịp sống vội vã ngoài kia. Nơi lòng người trải ra, bày tỏ cho nhau những xúc cảm chân thực nhất ở bản thể. Và chỉ có yêu thương chân thành mới có thể khơi gợi ở lòng người đọc những cảm xúc vẹn nguyên đến thế.

"Màu nhân ái hn nhiên chia s
Vườn hoa chung cn nhng n hng"

Mong rng nơi đây s là vườn hoa ca nhng trái tim trn vn yêu thương.
Vì yêu thương là không bao gi có ti

nếu chị Sóng làm fát thanh viên, cho méo xin 1 chân trợ lí heng :thangloi:

 
Thích: 5 people

crystalsnow

Thành viên mới
20/8/09
2
17
3
26
#13
cám ơn bạn đã giúp cho mình lấy lại tinh thần. Mình đã rất mệt mỏi. Mọi thứ như xoay chuyển không theo ý mình. Mình cũng không biết phải làm gì. Mình chỉ muốn buông xuôi tất cả. Nhưng rồi bạn đã đã cho mình thấy những gì mình đang cần. Thanks, mong sau qua bài viết này chúng ta sẽ là bạn của nhau.
 
Thích: 6 people

Bình luận bằng Facebook