MEN-01: Về nhà đi con.

tú nhi

<b><font color=green>Giải Ba Viết Về Người Đàn Ông
29/4/10
8
119
28
36
#1
<link rel="File-List" href="file:///C:%5CDOCUME%7E1%5CAdmin%5CLOCALS%7E1%5CTemp%5Cmsohtml1%5C03%5Cclip_filelist.xml"><!--[if gte mso 9]><xml> <w:WordDocument> <w:View>Normal</w:View> <w:Zoom>0</w:Zoom> <w:punctuationKerning/> <w:ValidateAgainstSchemas/> <w:SaveIfXMLInvalid>false</w:SaveIfXMLInvalid> <w:IgnoreMixedContent>false</w:IgnoreMixedContent> <w:AlwaysShowPlaceholderText>false</w:AlwaysShowPlaceholderText> <w:Compatibility> <w:BreakWrappedTables/> <w:SnapToGridInCell/> <w:WrapTextWithPunct/> <w:UseAsianBreakRules/> <w:DontGrowAutofit/> </w:Compatibility> <w:BrowserLevel>MicrosoftInternetExplorer4</w:BrowserLevel> </w:WordDocument> </xml><![endif]--><!--[if gte mso 9]><xml> <w:LatentStyles DefLockedState="false" LatentStyleCount="156"> </w:LatentStyles> </xml><![endif]--><style> <!-- /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} @page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;} div.Section1 {page:Section1;} --> </style><!--[if gte mso 10]> <style> /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;} </style> <![endif]-->

Khi nào con muốn,….. hãy về nhà.

Cha chỉ nói có thế khi Dại Khờ ra đi. Mười tám tuổi Dại khờ biết mình sẽ phải đi, đi một mình suốt quãng đường còn lại mà không muốn có cha… Dại khờ sẽ phải đi, tìm cho mình một cuộc sống mới.
<o:p> </o:p>
Quê mình ngèo lắm cha à, nghèo quá mà con sợ, sợ cái ngèo. Con không muốn ở nhà, ở nhà mình quanh năm chỉ có đất, có con gà con heo, con chó… mà cha ơi đất thì khét, heo thì dơ, gà thì ba bữa toi dịch hết cả đàn., mấy con chó mùa nóng thè lưỡi mệt mỏi…

Con biết “ con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo” Con không chê nhưng con sợ cái nghèo nên con phải đi ..

Nghẹn lời cha.

Con đi, đêm cha thức trắng đợi mặt trời dẫu biết rằng mặt trời lên con sẽ đi.
Con đi cha nhé. Và rồi quay lưng. Háo hức hướng về một nơi đầy mộng ảo.
Dại khờ đi, sau lưng cha tóc qua một đêm đã bạc trắng…. tầu đi… đâu đó mắt ai ằng ặc nước cố dằn làm hoe đỏ đôi mắt đàn ông, giật giật từng thớ da thịt già nua xám đen thời gian và khắc khổ…

Mấy ai biết:

Người đàn ông góa vợ, một đời gà trống nuôi con, mặc mối mai tục huyền vì sợ con mình “ mấy đời bánh đúc có xương….

Người đàn ông bối rối khi con mình tròn cái tuổi mười ba, con tôi dậy thì … xót xa vì nó không có mẹ… cha phải làm sao?

Người đàn ông khóc dang tay đánh con mình những roi đầu tiên trong đời, con hư, con ăn cắp, ăn cắp một cái cặp tóc, sao con không xin cha?

Người đàn ông đi ra huyện sớm đứng trước quầy hang xén, thật thà “chị ơi, lựa cho con tôi mấy cái kẹp tóc..” Cô hàng xén hỏi “ Mẹ cháu đâu?”
<o:p> </o:p>
……..
<o:p> </o:p>
Dại khờ đi, đi đến một nơi, đèn lung linh sang, không có nước phèn bám vàng gót chân, áo thì đẹp, mà đường thì nhiều xe…

Dại khờ đi, làm gì cũng được, miễn là không phải ở lại vùng quê nghèo nàn….
Dại khờ đi ở cho người ta, gọi là người giúp việc hay là con sen…
<o:p> </o:p>
Đêm đầu tiên ở nhà người, người bảo: cắt tóc ngắn đi, tóc dài tốn dầu gội, tóc dài dơ nhà, sao chăm em bé… nhớ cha: mái tóc dài chấm lưng óng mượt ngày trước khi bắt đầu biết cha đi làm hái về cho Dại khờ ít lá bưởi bảo con gội đầu cho mượn tóc, con giống mẹ tóc dài và đen mướt. Bàn tay đàn ông thô vụm chải nhẹ mái tóc con gái. Cha bảo: lần sau nhớ làm như thế nha con.
<o:p> </o:p>
Bát cơm nhà chủ ăn sau, vét chén nhà chủ, đút cơm cho em bé rồi mới được ăn. Nhà chủ vô tình quên mình còn có con sen, nên quên cả dành phần ăn cho nó… rớt nước mắt … nhớ cha: Cha ăn cơm độn để dành cơm trắng cho con, chưa một lần để con đói mặc nhà mình có khó đến đâu. Cha sợ con đói, đêm khuya đi canh đồng dằn trong chạn cái bánh, củ khoai…
<o:p> </o:p>
Đêm nhà chủ, chẳng bao giờ tròn giấc … bé khóc kêu con sen, bé đói kêu con ở, bé ị kêu … nhớ cha: cha đi làm đêm, con sợ ở nhà một mình… đợi con ngủ rồi mới lên lén ra đi, sáng tinh sương vội vã trở về trước khi con kịp tỉnh giấc.
<o:p> </o:p>
Dại khờ xót xa:
<o:p> </o:p>
Hình cái gì đã vuột khỏi tay mình Dại khờ mới tiếc… nỗi nhớ cha khoắc khoải như tiếng con quốc kêu mùa hạ…da diết và bi ai… nhưng cái bướng bỉnh và ngang ngược của đứa con gái 18 không cho phép con được quay trở về, con thất bại , con phải làm được một điều gì đó cho con … và vì con , con không thể quay về.
<o:p> </o:p>
Dại khờ đâu biết ở quê xa kia cha còn khắc khoải nhớ con nhiều hơn tiếng quốc. Bữa cơm vẫn dơn hai cái chén, thỉnh thoảng lẫn lộn vẫn hái về một ít quả bồ kết, vẫn đêm đêm lặng lẽ bên bếp lửa nghĩ ngợi điều gì đầy chua xót…
<o:p> </o:p>
Mai Cha đi tìm con
<o:p> </o:p>
…….
<o:p> </o:p>
Câu chuyện còn dài. Còn có nhiều nước mắt nhưng ở một nơi nào đó có hai bóng hình một già một trẻ, họ đã không còn xa nhau….








<o:p> </o:p>
 
Thích: 38 people

tú nhi

<b><font color=green>Giải Ba Viết Về Người Đàn Ông
29/4/10
8
119
28
36
#3
oohh! sao không viết tiếp vậy?
Mình cũng muốn viết tiếp nhưng viết tiếp thì dài lắm, còn nhiều nước mắt, mà có mấy ai trên đời thích nghe một chuyện dài mà buồn phải không bạn.


Ban tổ chức cuộc thi cũng không cho mình viết dài hơn. Có lẽ đến một lúc nào đó mình sẽ viết nhưng chuyện vui hơn và nhiều tiếng cười.


Cảm ơn bạn
 
Thích: 11 people

KendyDat

Thanh viên kỳ cựu
2/1/10
1,709
16,013
113
Bách Khoa University
www.kendydat.com
Họ và tên
Kendy Đạt
#4
Bài viết của bạn cũng khá ấn tượng đấy. Thể hiện được tình cảm sâu đậm của bạn đối với cha mình. Mình không hiểu vài từ bạn viết cho lắm, chẳng hạn như "hàng xén", "con sen" nên mình nghĩ là bạn quê ở miền Tây, mình quê ở HCM nên ít có dịp được đến những nơi đó. Thật vui vì bạn là người có ý chí vươn lên không cam chịu cái cảnh nghèo của vùng đất mình đang sống. Chúc bạn luôn vui vẻ và hạnh phúc trong cuộc sống.
 
Thích: 11 people

tưởng_ktck

Thanh viên kỳ cựu
6/4/10
49
496
53
Tnut
#5
Cuộc đời đâu chỉ có toàn niềm vui đâu bạn? phải có những nỗi buồn thì ta mới biết thế nào là vui chứ?
Có ai thích buồn đâu chứ>? nhưng có nhiều người có được những bài học quý giá ở đó mà!
"HÀNG XÉN" và "CON SEN" đâu chỉ có ở miền tây mới dùng đâu? mình ngoài bắc này cũng biết mà!
 
Thích: 14 people

lapdong

Quản Trị Viên
Thành viên BQT
29/7/09
346
4,685
93
30
ĐH Nông Lâm
#6
Câu chuyện thật cảm động...
Mình vẫn thắc mắc một điều; hơi nhạy cảm...nhưng mà... phải hỏi? Chuyện này có thật với bạn sao?
 
Thích: 13 people

tú nhi

<b><font color=green>Giải Ba Viết Về Người Đàn Ông
29/4/10
8
119
28
36
#7
<link rel="File-List" href="file:///C:%5CDOCUME%7E1%5CAdmin%5CLOCALS%7E1%5CTemp%5Cmsohtml1%5C01%5Cclip_filelist.xml"><!--[if gte mso 9]><xml> <w:WordDocument> <w:View>Normal</w:View> <w:Zoom>0</w:Zoom> <w:punctuationKerning/> <w:ValidateAgainstSchemas/> <w:SaveIfXMLInvalid>false</w:SaveIfXMLInvalid> <w:IgnoreMixedContent>false</w:IgnoreMixedContent> <w:AlwaysShowPlaceholderText>false</w:AlwaysShowPlaceholderText> <w:Compatibility> <w:BreakWrappedTables/> <w:SnapToGridInCell/> <w:WrapTextWithPunct/> <w:UseAsianBreakRules/> <w:DontGrowAutofit/> </w:Compatibility> <w:BrowserLevel>MicrosoftInternetExplorer4</w:BrowserLevel> </w:WordDocument> </xml><![endif]--><!--[if gte mso 9]><xml> <w:LatentStyles DefLockedState="false" LatentStyleCount="156"> </w:LatentStyles> </xml><![endif]--><style> <!-- /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:""; margin:0in; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:12.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman";} h5 {mso-margin-top-alt:auto; margin-right:0in; mso-margin-bottom-alt:auto; margin-left:0in; mso-pagination:widow-orphan; mso-outline-level:5; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman";} span.mw-headline {mso-style-name:mw-headline;} @page Section1 {size:8.5in 11.0in; margin:1.0in 1.25in 1.0in 1.25in; mso-header-margin:.5in; mso-footer-margin:.5in; mso-paper-source:0;} div.Section1 {page:Section1;} --> </style><!--[if gte mso 10]> <style> /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;} </style> <![endif]-->
Mình không hiểu vài từ bạn viết cho lắm, chẳng hạn như "hàng xén", "con sen"

<o:p> </o:p>
Theo từ điển tiếng Việt:
<o:p> </o:p>
Hàng xén: hàng tạp hoá nhỏ, bán ở vỉa hè, ở chợ <o:p></o:p>
Con sen: (Từ cũ) người đầy tớ gái ở thành thị thời trước (hàm ý coi khinh).<o:p></o:p>

Nhưng từ ngữ này có thể bạn đã quên nhưng trong chương trình phổ thông mình được học hết đó bạn, tiếng Việt mình hay lắm, để ít bạn sẽ thấy rất đẹp. Không phải là từ địa phương chẳng qua là chúng ta ít dùng quá nên quên.<o:p></o:p>
<o:p> </o:p>
Bạn có thể gặp ví dụ như trong thơ cố thi sĩ Hoàng Cầm:<o:p></o:p>
<o:p> </o:p>
Những cô hàng xén răng đen
Cười như mùa thu tỏa nắng
<o:p> </o:p>
Câu chuyện thật cảm động...
Mình vẫn thắc mắc một điều; hơi nhạy cảm...nhưng mà... phải hỏi? Chuyện này có thật với bạn sao?
<o:p> </o:p>
Không chỉ dừng lại ở những người cha, cuộc thi còn mở rộng đối tượng của các bài viết là những người ông, người chú, người yêu, người anh, người em trai…mà bạn yêu quý.


Mình trích lời của bạn tổ chức có lẽ đủ trả lời cho bạn Lập Đông rồi phải không, đâu nhất thiết phải là cha mình. Mình hạnh phúc hơn cô ấy nhiều lắm vì còn có đủ cha và mẹ. Nhưng người Cha ấy vĩ đại quá, đẹp quá và mình đã được người ấy gọi là con, dù chỉ là bạn của Dại khờ.
<o:p> </o:p>
<o:p> </o:p>
 
Thích: 12 people
21/5/10
17
37
13
29
#8
cảm động quá.
thật đáng khen cho bạn với tính cách vươn lên, biết vượt wua khó khăn để thay đổi cuộc sống.
 

Bình luận bằng Facebook

Similar threads

Similar threads