MEN-04: Có chăng ông là người mà em yêu?!!

_ice_

<b><font color=green>Giải Nhất Lời Con Muốn Nói 20
30/3/10
418
3,052
93
Tủ lạnh
#1
Tên: Đỗ Thạch Thủy
mail:icethachthuy@yahoo.com

Gửi tặng H.Đ
CÓ CHĂNG ÔNG LÀ NGƯỜI MÀ EM YÊU?!!
Ông hơn em 8 tuổi, người cao lêu khêu, tóc dài ngệ sĩ, da ngăm đen. Gương mặt ông thanh thoát, hiện lên nét hiền từ nơi cặp mắt to đen nháy và hàng mi dài lôi cuốn. Em thích chọc ông rằng ngày xưa cha của ông là một tên cướp chuyên nghiệp, hắn ta đã ăn trộm hai ngôi sao sáng nhất bầu trời để đặt vào mắt cậu quý tử là ông. Mỗi lần như thế ông lườm em, miệng méo kệch trông dễ yêu vô cùng.
Em và ông! Cách xưng hô ngộ vậy đó. Gặp ông lần đầu vào đúng sinh nhật 9 tuổi, khi đó cô tiểu thư đài các là em đalà em đã phụng phịu, nhăn nhó khi ba dắt một gã lạ hoắc về nhà nói rằng đó là anh trai của em. Em và ông! Xưng hô vậy có… Ba lắc đầu bó tay con gái, còn ông chấp nhận làm cụ non ở tuổi 17 vậy.
Em lên 10 thì ông đã 18. Em thích chạy nhảy, nô đùa còn ổng chỉ thích yên tĩnh ngồi nhìn mây. Ông mở nhạc trữ tình nước ngoài nghe suốt trong khi đó em vẫn mê mấy bài thiếu nhi của Xuân Mai. Ông muốn coi phim Hàn nhưng em nằng nặc trung thành với hoạt hình cơ. Ông lúc nào cũng nhường, đã vậy em đục nước béo cò bắt ông hát nhạc thiếu nhi, đi bắt bươm bướm, làm diều thả. Ông miễn cưỡng chấp nhận, bởi ông chỉ có mình em là bạn.
Mười lần nói chuyện thì đến chín lần cãi nhau. Ba mắng em là hỗn với người lớn. Híc, người lớn như ông sao không nhường con nít em chớ? Nhưng trong mười lần cãi nhau ấy, vẫn còn một lần bình yên. Đó là một lần duy nhất! Ông kể em nghe chuyện về miền Trung quê ông, biển mặn, đất cằn, cuộc sống cơ cực trong nghề thuyền chài,… Lúc này em mới biết tại sao có sự xuất hiện của ông trong nhà em. Gia đình ông trong trận lũ lụt bị cuốn trôi hết đồ đạc, tài sản, cả nhà chỉ còn ông sống sót. Ba em là bạn thân với ba ông, bắt liên lạc với họ hàng ông bên Mĩ nhưng không được nên nhận ông về nuôi cho đến khi ông ăn học thành tài, công việc ổn định giọng ông kể nghe thật trầm và ấm, chầm chậm mà thấm thía, dạt dào cảm xúc chớ chẳng như những câu chuyện cổ tích mà ông miễn cưỡng kể em nghe. Lần ấy, em thấy ông khóc, hàng mi cong đẫm những giọt lệ chực chờ mắt chớp để trút hết nước xuống. tự dưng em thấy thương ông ghê. Khi ấy em 12 tuổi còn ông đã 20.
Em học lớp 9, vẫn con bé nhí nhảnh hồn nhiên ngày nào còn ông đã là sinh viên năm tư đại học tài chính ngân hàng, chững chạc, đứng đắn. Ông đẹp trai, sự thật là vậy! Nhiều người thương ông nhưng ông nói chưa tìm được sự đồng cảm nơi ai. Ông bận làm giáo án, soạn bài, đi thực tập suốt nên em và ông chẳng có dịp nói chuyện. ba em cũng bảo phải để ông tập trung học hành. Thỉnh thoảng rảnh rỗi, em và ông vẫn đi bắt bướm trong côn given, ông vẫn làm diều, vẫn hát, vẫn kể chuyện . Có điều em thích nghe chuyện trường lớp, bạn bè chứ không phải là cổ tích nữa. có khi ông ngồi xem hoạt hình với em, bù lại em cũng thấy thích phim tình cảm Hàn Quốc rồi, kể ra cũng hấp dẫn lắm.
Ông đã ra trường đi làm, còn em vào cấp ba. Duyên dáng trong bộ áo dài, em không còn tung tăng bay nhảy như xưa nữa. Cảm thấy mình cũng có nhiều khác biệt trong cảm xúc, em hay ngồi ngắm mây rồi nghĩ vẩn vơ. Những cánh bướm đu màu giỡn đùa bên hoa đã từ lâu chẳng làm em hứng thú. Ông đi làm cả ngày, em chỉ gặp ông trong bữa ăn sáng, hỏi nhau những câu cần thiết rồi thôi. Chuyện bài vở chiếm nhiều thời gian của em. Đôi lúc em thắc mắc ngày xưa bằng tuổi em, ông suốt ngày bị em lôi vào mấy trò vớ vẩn vậy mà ông vẫn học chăm, học giỏi, ngưỡng mộ thật!

Mấy hôm ông bị cảm, nghỉ ở nhà. Ông kiếm đâu về cây guita tập tành suốt, ông học đâu mà biết đánh đàn nhỉ? Em có nhiệm vụ là ban giám khảo chấm điểm cho ông. Kể ra thì ông hát hay đó chớ. Lần đầu tiên thấy em khen, ông mỉm cười nháy mắt: "Chà, em biết cảm nhận âm nhạc rồi à? Sắp thành người lớn đó”. Em trợn trừng mắt, giơ nắm đấm thụp vào bụng ông cái đau điếng. Ông ôm bụng quằn quại thấy tội ghê. Lúc đó em 17 tuổi và ông đã 25.
Em loáng thoáng nghe ba má tính chuyện lập gia đình cho ông, bởi ông đã tự làm ra tiền và tự nuôi thân được. Chẳng hiểu sao em thấy buồn, ông đã 26 tuổi còn gì. Bài vở lớp 12 làm em không có cơ hội bận tâm; để rồi đến một ngày:



<DIR><DIR>-Em à, có chuyện này ông muốn nói.
-Em đang căng tai hết cỡ chờ ông đây.
-Ông sắp chuyển đi.
-À, ông lấy vợ rồi chuyển đi hở? Ai là người bất hạnh phải đồng cảm với ông vậy?



</DIR></DIR>
Ông thở dài:-Không! Cô chú bên Mĩ nhắn ông qua – mắt ông nhìn lơ đễnh nơi nào đó xa xăm. Hình như ông khóc. Đây là lần thứ hai em thấy ông khóc. Giọng ông hơi nghẹn lại: - Tuần sau ông đi rồi.
Em nín thinh, hai lỗ tai muốn nổ ra, em không dám tin điều vừa nghe, không hiểu sao song mũi cay cay, mắt em ươn ướt. Thời gian cứ trôi, lặng lẽ, nặng nề.
Phá vỡ sự tĩnh lặng, ông lên tiếng:



<DIR><DIR>-Em có trăn trồi gì không?



</DIR></DIR>Em lắc đầu, sợ lên tiếng giọng sẽ nghẹn ngào, em cũng không dám để ông thấy nước mắt em đã tràn trụa. Ông mắm lấy tay em, khẽ vén tóc em, lau những giọt nước mắt trên má và gieo vào trán nụ hôn ấm áp.



<DIR><DIR>-Tụi mình vẫn liên lạc qua mail nha. Ông sẽ nhớ em lắm.



</DIR></DIR>Em gật đầu, lòng mang chút gì đó hy vọng.



Ngày ông đi đúng vào sinh nhật tuổi 18 của em. Món quà ông tặng là sợi dây chuyền mặt cỏ ba lá. Ông nói rằng may mắn và bình yên sẽ luôn bên em. Em không ra tiễn ông vì sợ phải rơi lệ lần nữa. Ngày ông đến cách đây 9 năm về trước cũng là ngày sinh nhật, trùng hợp nhỉ?

Những email giữa em và ông thưa dần rồi từ từ trôi vào quên lãng. Em quyết định qua Mĩ du học, mong gặp lại ông, nhưng xác suất là bao nhiêu khi chờ đợi duyên số?

***

5 năm sau trở về nước, em đang ở tuổi 23, vậy là ông đã 31 tuổi rồi phải không? Em đã về lại mái nhà bao hoài niệm, bao mong nhớ. Dẫu ông ở đâu xa lắm nhưng em vẫn thấy thật gần, có phải ngay trong trái time em? Thắp ngọn nến sinh nhật trong phòng một mình, nghe những bản trữ tình ngày nào ông nghêu ngao hát: Love story, Romance, Onlylove,…sao long em thắt chặt nỗi nhớ ông, nhớ da diết! Bất giác chạm vào sợi dây chuyền mặt cỏ ba lá, sợi dây mà em luôn gìn giữ suốt 5 năm trời, tự hỏi may mắn ơi sao không cho em gặp lại ông? Ông đang ở chốn nào có nhớ đến em? Còn em vẫn nhớ ông tha thiết! Có chăng ông là người mà em yêu…
 
Thích: 58 people

wan_quang

Thành viên
17/5/10
11
62
13
#2
Đọc bài viết này có nhiều cảm xúc thật, nó làm mình nhó lại anh trai mình, cũng người miền Trung, ảnh giỏi giang và chăm chỉ lắm
 
Thích: 5 people

_ice_

<b><font color=green>Giải Nhất Lời Con Muốn Nói 20
30/3/10
418
3,052
93
Tủ lạnh
#3
Cảm ơn bạn wan_quang nha. Bạn cũng có anh trai ở miền Trung à? Có lẽ người miền Trung hay để lại nhiều ấn tượng lạ^^
 
Thích: 4 people

_ice_

<b><font color=green>Giải Nhất Lời Con Muốn Nói 20
30/3/10
418
3,052
93
Tủ lạnh
#5
HIc, bé Ice ơi, bài viết cảm động quá, muốn khóc rùi nè :khocto:
Ui, đừng khóc chứ anh, anh khóc làm sao mà em dỗ, khi đang viết với cả khi viết xong, đọc lại em cũng cảm thấy có gì đó xúc động, chắc là cảm giác nhớ và luyến tiếc điều gì đó, nhưng tất cả chỉ là "vang bóng một thời", em mong viết lại để có kỹ niệm gọi là "người đàn ông tôi yêu". Cảm ơn anh đã cảm động cùng Ice
 
Thích: 7 people

internetminhtoi

Thành viên mới
21/5/10
3
11
3
#6
Ui, đừng khóc chứ anh, anh khóc làm sao mà em dỗ, khi đang viết với cả khi viết xong, đọc lại em cũng cảm thấy có gì đó xúc động, chắc là cảm giác nhớ và luyến tiếc điều gì đó, nhưng tất cả chỉ là "vang bóng một thời", em mong viết lại để có kỹ niệm gọi là "người đàn ông tôi yêu". Cảm ơn anh đã cảm động cùng Ice
vậy chuyện bạn kể lại là có thật hở? thoạt nghe tựa đề đã thấy hấp dẫn rồi, câu chuyện hay quá, tựa như 1 bộ phim sống động vậy đó. Thích nhất là cách xưng hô độc quyền "ông-em":hon:
 
Thích: 9 people

_ice_

<b><font color=green>Giải Nhất Lời Con Muốn Nói 20
30/3/10
418
3,052
93
Tủ lạnh
#7
vậy chuyện bạn kể lại là có thật hở? thoạt nghe tựa đề đã thấy hấp dẫn rồi, câu chuyện hay quá, tựa như 1 bộ phim sống động vậy đó. Thích nhất là cách xưng hô độc quyền "ông-em":hon:
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nha, câu chuyện này vừa thực vừa không thực, Ice hiện tại mới 17 tuổi thôi nhưng nhân vật "em" trong chuyện đã bước tới tuổi 23^^. Cách xưng hô "ông-em" thú vị chứ đúng ko? Trước giờ Ice chưa từng xưng hô với người thứ hai nào như vậy cả, hjhj. Không biết bạn có chấm điểm đủ cho Ice đi làm đạo diện ko nhỉ, vì bạn nói tựa như một bộ phim mà^!^ Dẫu sao cũng rất ths!
 
Thích: 9 people

KendyDat

Thanh viên kỳ cựu
2/1/10
1,707
16,013
113
28
Bách Khoa University
yume.vn
#8
Anh là H.D đây. ^.^

Mới đọc cái tiêu đề cứ nghĩ là viết về ông nào lớn tuổi, ai ngờ "ông kẹ". Định không đọc nữa, ai ngờ hay quá đọc tiếp, thế là hết câu chuyện....
 
Thích: 6 people

nhungmtv

Thanh viên kỳ cựu
24/4/10
228
1,536
93
28
yume.vn
#9
1 bài viết đặc sắc đó ^^! hay lắm ice >:D< . Câu chuyện đã có hồi kết để sang 1 trang mới chưa Ice :D
 
Thích: 4 people

_ice_

<b><font color=green>Giải Nhất Lời Con Muốn Nói 20
30/3/10
418
3,052
93
Tủ lạnh
#10
Anh là H.D đây. ^.^

Mới đọc cái tiêu đề cứ nghĩ là viết về ông nào lớn tuổi, ai ngờ "ông kẹ". Định không đọc nữa, ai ngờ hay quá đọc tiếp, thế là hết câu chuyện....
Hix, coi anh kìa, nói ông của em là "ông kẹ" mà nghe được à:phandoi: đả đảo, ông ủa em là ông của em, chỉ iêu ông thui à:data:hj`, thanks anh đã ủng hộ nha

---------- Post added at 08:38 AM ---------- Previous post was at 08:35 AM ----------

1 bài viết đặc sắc đó ^^! hay lắm ice >:D< . Câu chuyện đã có hồi kết để sang 1 trang mới chưa Ice :D
Có thể em sẽ viết tiếp phần 2, hì sẽ là một buổi tối đẹp trời có nắng(ý, cố ý nhầm^^) ông và em gặp lại nhau chẳng hạn, tuy nhiên để bài viết kết thúc bỏ lửng như vầy sẽ có thể có nhiều suy nghĩ cho độc giả hơn chứ phải ko ạ:ngammieng:
 
Thích: 4 people

fr

Thanh viên kỳ cựu
5/4/10
351
1,889
93
Bảo Lộc
#11
lúc chị ice đưa em bài này
em đọc qua thấy ............. hay lắm! bức xúc lắm!
chị ice có triển vọng thành 1 nhà văn đó!^^
 
Thích: 2 people

_ice_

<b><font color=green>Giải Nhất Lời Con Muốn Nói 20
30/3/10
418
3,052
93
Tủ lạnh
#12
lúc chị ice đưa em bài này
em đọc qua thấy ............. hay lắm! bức xúc lắm!
chị ice có triển vọng thành 1 nhà văn đó!^^
Hay thì được nèk, nhưng sao lại bức xúc vậy bé Trà? Em là người đầu tiên đọc bản viết tay của Ĩce đó, thanks em nha, Ice sẽ cố gắng trở thành 1 nhà văn:danhdau:
 

nhungmtv

Thanh viên kỳ cựu
24/4/10
228
1,536
93
28
yume.vn
#13
hè hè , pé này muốn kích thích sự tò mò , sáng tạo cho mọi người đây mà . Nếu bài viết này bỏ lửng thì khi nào rảnh kể cho chị nghe câu chuyện này sẽ tiếp tục như thế nào nha ^^! nick chị là nh0c_t0_m0 nè , cái nick nói lên tất cả chứ ^^
 
Thích: 2 people

_ice_

<b><font color=green>Giải Nhất Lời Con Muốn Nói 20
30/3/10
418
3,052
93
Tủ lạnh
#14
jh
hè hè , pé này muốn kích thích sự tò mò , sáng tạo cho mọi người đây mà . Nếu bài viết này bỏ lửng thì khi nào rảnh kể cho chị nghe câu chuyện này sẽ tiếp tục như thế nào nha ^^! nick chị là nh0c_t0_m0 nè , cái nick nói lên tất cả chứ ^^
Hihi, chị đúng là tò mò thiệt đó nha, khi nào em có tâm trạng hứa sẽ kể cho chị đầu tiên luôn đó:) Cảm ơn chị đã ủng hộ Ice
 

tide

Thanh viên kỳ cựu
10/4/10
65
397
53
#15
Đọc bài này chị nghĩ chắc cô nàng này cũng khấm khá tuổi đây, chẳng ngờ mới 17 tuổi hỉ. Bài viết hay đó, cứ phát huy thì triển vọng viết văn cũng không xa lắm đâu pé ice(chị thích cái nick name ice lém) ah. Chúc pé ice luôn vui vẻ hỉ

Ký tên:
Đồng hương của "ông em"
 
Thích: 2 people

_ice_

<b><font color=green>Giải Nhất Lời Con Muốn Nói 20
30/3/10
418
3,052
93
Tủ lạnh
#17
Đọc bài này chị nghĩ chắc cô nàng này cũng khấm khá tuổi đây, chẳng ngờ mới 17 tuổi hỉ. Bài viết hay đó, cứ phát huy thì triển vọng viết văn cũng không xa lắm đâu pé ice(chị thích cái nick name ice lém) ah. Chúc pé ice luôn vui vẻ hỉ

Ký tên:
Đồng hương của "ông em"
Cảm ơn chị nha, em sẽ cố gắng:mimcuoi: Ice trùng với tên em đó ạ. Chị là người miền Trung luôn à? Trước giờ em luôn khâm phục những người miền Trung đó chị:mimcuoi:

---------- Post added at 06:30 PM ---------- Previous post was at 06:26 PM ----------

Ông gì mà trẻ thế ta. Thiệt là hay. Nói chung lời nói rất hấp dẫn. Chúc bạn may mắn
Hj, đây là sự sáng tạo mới của em ạ. Ông em hơn em 8 tuổi^^
 

hanhtrinhsuongphale

Thanh viên kỳ cựu
11/11/09
42
309
53
#19
bài viết này hay quá và nhiều cảm xúc nữa.
chắc bạn học văn giỏi lắm ha.
mình cũng thích bài thơ bên dưới nữa. nó rất đúng với tâm trạng của mình nhưng... mình đã không thể làm được như những gì trong thơ đã viết.
dẫu biết rằng tình ta không thể
muốn quay đầu để chẳng phải đau
biết là muốn nhưng tim chẳng muốn
xin hỏi người ta phải làm sao!
 

_ice_

<b><font color=green>Giải Nhất Lời Con Muốn Nói 20
30/3/10
418
3,052
93
Tủ lạnh
#20
bài viết này hay quá và nhiều cảm xúc nữa.
chắc bạn học văn giỏi lắm ha.
mình cũng thích bài thơ bên dưới nữa. nó rất đúng với tâm trạng của mình nhưng... mình đã không thể làm được như những gì trong thơ đã viết.
dẫu biết rằng tình ta không thể
muốn quay đầu để chẳng phải đau
biết là muốn nhưng tim chẳng muốn
xin hỏi người ta phải làm sao!
Ko có j` phải buồn cả, Ice ko biết vì Ice ko phải là bạn, ko thể hoàn toàn đồng tân trạng của bạn được. Chỉ mong là n~ chja sẻ của Ice sẽ giúp bạn vui hơn trong tâm trạng hén
Theo Ice thay vì quay đầu để chẳng phải đau thì vẫn có thể cố đối diện với sự thật được mà. "Dẫu biết rằng cố quên là sẽ nhớ, tự dặn lòng cố nhớ để mà quên"...Dẫu tâm trạng thế nào thì thời gian cũng sẽ giúp ta xóa nhòa những dấu vết của buồn đau thôi. Sau cơn mưa, trời lại sáng^^ Ice đã yêu đời, và thâm tân Ice luôn tồn tại ông, người Ice yêu, những lúc nghĩ lại, coi như một hoài niệm, thấy vui ghê lắm...
Ice ko học giỏi văn đâu, chỉ là thỉnh thoảng có những cảm nhnậ về c/s vậy thôi. ths bạn lắm lắm...

---------- Post added at 12:40 PM ---------- Previous post was at 12:38 PM ----------

hay wúa.
hay wúa ice ơi, cảm động và xúc tích...
Cảm ơn chôm nha, có thể là 1 người mình yêu nên mình có tâm trạng đó mà:mimcuoi:
 

Bình luận bằng Facebook