Nhật ký, ngày...tháng...năm...

CLB Sóng Kỹ năng tuyển thành viên

TQV

Thanh viên kỳ cựu
4/6/09
757
4,822
93
29
Trường Đời
kynangsong.org
#5
9h40' 21-6-2009
Mệt quá, đêm qua ngủ hơi ít.
Đêm qua, mình đã đi chợ đầu mối ở nơi giáp ranh bình dương và thủ đức ( ko biết tên chợ ), ở đó mọi người thật hối hả, ai cũng hoạt động nhanh nhất mình có thể, anh đèn chiếu sáng cả khu vực như ban ngày, xe tải, container ra vào nhôn nhịp, trái cây rất nhiều, đi tới đâu cũng sực nức mùi một loại trái cây đặc trưng của mỗi gian hàng. Ở đó đa số là những chủ sạp trái cây mua về bán lẻ, mọi người đi vào trả giá, mua thì được cấp 1 phiếu xác nhận, hôm sau xe tải sẽ chở hàng đến từng khu, và cầm giấy đó để nhận hàng.
Khi vào đó, bạn chỉ cần đứng im 1 chỗ nào đó, đừng đứng cản lối đi, ngắm xung quanh, thì bạn sẽ hiểu được cảm giác lạc lõng là như thế nào. Liên tưởng đến cuộc sống, đôi khi dừng lại giữa nhịp sống hối hả hiện nay, ta chợt thấy mình thật bơ vơ.
Đã có rất nhiều bạn trẻ, tuy ko được học hành, nhưng do lăn lộn với cuộc sống từ nhỏ nên đã tôi luyện được một bản lĩnh sống thật đáng ngưỡng mộ ( qua đó ta thấy rằng kinh nghiệm thực tế thật cần thiết ).
Một người chị của một đứa em, rất trẻ, bạn ấy đã lao vào mưu sinh khi mà chúng ta còn chơi bắn bi, nhảy dây. Hiện nay, công việc đã ổn định, đã có thể tự sống và nuôi đứa em ăn học. Ước mơ của cô rất đơn giản : lo cho em trai học ra trường và sau đó sẽ theo đuổi sở thích là nghệ thuật cắm hoa ( Khi cắm bông mình thấy rất thanh thản, tâm hồn nhẹ nhàng và ngắm thành quả thật thích - trích từ lời bạn ấy nói ). Mình đã nghỉ đến chị mình, mẹ mình, đến người phụ nữ Việt Nam, luôn chịu cực khổ để lo người thân hơn là lo cho bản thân. Vì thế khi đọc bài này, bạn hãy nghĩ đến người phụ nữ trong gia đình bạn, bạn hãy thương yêu họ nhiều hơn.
10h09' 21-6-2009
 
Thích: 73 people

Sóng

Thanh viên kỳ cựu
Thành viên BQT
15/9/08
1,274
13,510
113
Trường ĐH KHXH&NV TP.HCM
kynangsong.org
#6
18h20 Chủ nhật 21/06/09
Sắp hết một ngày chủ nhật, nhưng mình chẳng làm được gì nhiều. Ngày hôm nay ở nhà toàn tập, không lên CLB và cũng không đi chơi đâu cả.
Sáng nay ngồi đọc bài luận văn mà cô sửa hôm qua, tá hỏa vì thấy cô gạch te tua, không biết phải viết lại như thế nào nữa. Mình sợ, rất sợ, khóc hu hu... Lần đầu tiên bị cô sửa nhiều đến thế. Trước đây, mình luôn luôn bắt mình phải thật hoàn hảo, nên lúc nào cũng gửi bài muộn, và ít khi bị sửa nhiều đến thế.
Sự cầu toàn đã từng đem lại cho mình nhiều thành công, nhưng cũng làm mình phải trả giá bởi những cơ hội, bởi sự sợ hãi thất bại...Mới đây, khi hiểu được tất cả những điều này, mình quyết định cởi bỏ cái "áo khoác" ấy. Dẫu biết khi từ bỏ sự cầu toàn của mình, mình sẽ phải chấp nhận cả những cơ hội mà nó mang lại lẫn những rủi ro, nhưng với lần đầu tiên thế này thật không dễ dàng chấp nhận. Sự sợ hãi ào lên, sợ cô thất vọng, sợ luận văn hoàn thành không tốt, sợ ... Không biết sửa từ đâu và như thế nào, bước chân bỗng trở nên rụt rè quá...
:crying::hypnotized:
Khóc cũng có cái lợi, vì bây giờ mình cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều, có lẽ vì không phải che giấu cảm xúc của mình. Và trong lúc mình lo lắng, sợ hãi, mình biết vẫn luôn có những người luôn yêu thương và động viên mình. "Thao trường nhiều vất vả thì chiến trường ít đổ máu", có lẽ điều đó là điều may mắn của mình.:glasses-nerdy:

Cố lên, cố lên thôi!:thangloi:
 
Thích: 54 people

cẩm tú cầu

[♣]Thành Viên CLB
10/12/08
292
3,714
93
Một nơi nào đó
#7
nhật ký, ngày 21/06/2009 : cẩm tú cầu

20 giờ ngày 21/06
Ngày hôm nay thật dài với mình, từ 4.30sáng bắt đầu thấm mệt rồi, định đi nữa nhưng thấy mình không kiểm soát được chính tay lái của mình nữa nên về thôi, con người cần phải biết những điểm mình cần phải dừng lại, dừng lại khi cần thiết., để không có gì tiếc nuối xẩy ra
Lên diễn đàn đọc bài viết nhật ký của Sóng thấy thương quá đỗi , vì em có thể em đang có cảm giác giống mình chăng? khi mình quá cầu toàn , gặp một thất bại mình sẽ thấy sợ hãi thật sự , sợ hãi khi mình không còn kiểm soát được chính mình, những chuyện đã và đang diễn ra
và mình cũng đang rất chơi vơi.
chơi vơi trong tất cả, và đã nghe những lời rất chân tình của một người bạn trong câu lạc bộ , một người mình có thể nói và tin, và có thể chọn cho mình một con đường để đi, cảm ơn nhé NẮNG CHIỀU, nhìn mắt mình ngày hôm nay như đang có lũ?
chiều này trong những giai điệu khá quen thuộc với mình vang lên rất ồn, rất ồn ào giá như có thể em ái hơn nhỉ những giai điệu rất tha thiết của lớp học khiêu vũ trên sảnh nhà văn hóa gợi cho mình quá nhiều hình ảnh về quá khứ.
Những cặp khiêu vũ trên sân với những bước chân lả lướt, dường như giữa họ không còn khoảng cách, họ đang hòa lẫn cả những giọt mồ hôi, mình có bao giờ đủ làm được như họ không nhỉ, những nghệ sĩ thực thụ đang bước những bước chân của đam mê
Thảo nói " chỉ cần hai người , một tình yêu và một chút nhạc" điều đó là đủ, ừ chị cũng thấy như vậy chỉ như vậy là đủ.
.........

Chiều nay mình đã là một người phỏng vấn đặc biệt, người phỏng vấn ngoài hành lang ( mình tự phong đấy), mình đã gặp các bạn trước và sau khi các bạn ứng viên vào phỏng vấn và thật hạnh phúc mình thu lượm được rất nhiều nhiều lắm từ các bạn, có thể rằng mình là người biết được cảm xúc, mục tiêu, khát vọng, và cả những điều khác nữa mà những bạn làm công tác phỏng vấn thực sự ngày hôm nay không tìm hiểu được , hoặc các ứng viên không có cơ hội hoặc không dám biểu lộ. Và cũng chia sẻ với các bạn thật nhiều , thật nhiều.

có thể có những bạn chiều nay chỉ đến chơi cho vui hay đi với bạn mình, nhưng dường như mình thấy sự tin tưởng và mong muốn được làm thành viên câu lạc bộ trong mắt các bạn.
tự hào quá đỗi vì câu lạc bộ mình đã có một thương hiệu trong giới sinh viên, một niềm tin thật sự
và sau này khi các bạn ứng viên hôm nay có thể thành cộng tác viên, thành viên và không lâu đâu nếu các bạn cứ giữ cho mình ngọn lửa của ngày hôm nay cộng với sự học hỏi không ngừng mình tin rằng các bạn sẽ là chủ nhiệm , phó chủ nhiệm, trưởng các bộ phận....tương lai tuyệt vời đưa con tầu KNS đi đến ngày mai vững vàng.
để viết nhật ký cho một ngày hôm nay còn rất nhiều cảm xúc, chuyến đi công tác xã hội ở Bến Cát , Bình Dương cùng với anh Thạch còn quá nhiều dư âm
nhưng thôi để lại một chút để làm than tàn trong tro ấm để ngày mai lại thổi bùng lên ngọn lửa nhiệt thành và đi tiếp và ngày mai mình có thể ngồi đây và chia sẻ cùng anh em trong gia đình KNS
Nhật ký, ngày 22 tháng 06 năm 2009 , hôm nay trời thật đẹp , mình đã có một ngày có ích
 
Thích: 48 people

hainguyen

[♣]Thành Viên CLB
22/4/09
391
3,881
93
ĐH Kinh Tế
#8
nhật kí ngày...tháng... năm...

Hôm qua ngồi công viên với BDH thấy thật là thoải mái, rất là vui, được ăn kem, ăn cá viên chiên, snack... nữa, được nói cười rất thoải mái, mấy anh em ngồi chia sẻ với nhau, thấy yêu BDH ngày càng nhiều!

Hôm nay là một ngày nhiều sự khác bình thường. Sáng đi bay lên xe buýt, “em không có tiền nhỏ hơn hay sao? Tiền thế này sao anh thối?, mượn bạn tạm đi”, “nhưng em đi một mình anh ơi!”, “Vậy lên Bến Thành rồi hãy lấy tiền thối”, hic, “em chỉ đến trường sư phạm thôi mà! “bạn ơi, lấy tiền lại đi, mình mua vé cho bạn nè!” ôi, thật là dễ thương quá, một ngày mới, được sự giúp đỡ của một người lạ chưa từng quen, đến lúc xin số điện thoại, bạn không cho, vì “không có gì đâu mà”. Nhưng làm sao từ chối được nụ cười với giọng nói của mình chứ, (mình mà không dở chiêu năn nỉ chứ dở ra ai mà từ chối được,hihi) muốn làm bạn với bạn mà, bạn có muốn làm bạn với H không? Mới gửi tin nhắn cám ơn bạn tức thì và chúc bạn ấy ngủ ngon, bạn ấy thật là một cô gái tốt! Đôi khi, mình vẫn gặp những người tốt xung quanh mình.
Ngày hôm nay, là ngày mình kiềm chế rất nhiều, buồn thầy dạy vi tính ghê, thầy la mình hoài, mà rõ ràng, mình hổng có lỗi gì, bình thường, mình có thể nóng lắm, thế mà,…kể cả cô bé ngồi bên cạnh, cũng làm mình khó chịu, nhưng mình vẫn quyết tâm cười, và nói chuyện với cô bé, cuối cùng thì ít nhất cũng có thêm một cô bé làm bạn, vậy là mình đã biết kiềm chế hơn 1 xíu rồi, như vậy là đã vượt qua giới hạn của mình một chút, thấy yêu bản thân mình nhiều hơn! Và thấy mình lớn hơn ngày hôm qua một chút!
Cảm giác khi những người bên cạnh mình gặp rắc rối, gặp chuyện buồn, mà mình không thể chia sẻ, thật là khó chịu!
Dù là ôm bé Hiền thật chặt, dù là nắm tay bé cả buổi, vẫn là cảm giác chơi vơi như bé sắp tuột khỏi tay mình. Bé Út ơi, mau trở về đi bé, chị sợ nhìn thấy em như lúc này lắm, sợ thật mà! Ôm em, nhưng cảm giác không thể bao bọc cho em, bất lực lắm bé àh?
Rồi “anh Zai” yêu quí của em nữa, vẫn hàng ngày gửi tin nhắn động viên, gửi những truyện cười cho em trong lúc anh đang chông chênh nhất, gặp mình và mọi người, anh vẫn cười nói thật vô tư và hồn nhiên, biết là anh bản lĩnh, anh giỏi lắm, nhưng ước gì anh có thể không phải kìm nén nhiều đến thế!
Cả chị Thủy, một thời gian đã khá dài, chị hẫng hụt , bao lần hẹn mình đi đâu đó với chị, mà mình cứ bận hoài, không thể đi được, hôm nay, thực sự nhìn chị mệt mỏi, khóe mắt cứ như sắp khóc đến nơi mà vẫn “chị ổn mà em, rồi sẽ ổn thôi em à”.
Chẳng hiểu điều gì, nhưng cảm giác khi không thể giúp những người mình yêu quý vượt qua giai đoạn tinh thần khó khăn, thấy mình thật bất lực, chỉ mong mọi người mau bình yên trong lòng thôi! Bé Hiền ơi, cố lên, em còn phải vì nhiều điều phía trước, vì chị Ngọc suốt ngày lo lắng cho em, vì bố mẹ em, và vì một ai đó vẫn đang quan tâm em rất nhiều, và vì chặng đường phía trước của em! Anh Zai của em cố lên, vì những điều anh đang thực hiện, về những dự định và ước mơ của anh, nó lớn hơn những khó khăn anh phải vượt qua lúc này! Chị Thủy cố lên, vì chị đã vượt qua nhiều khó khăn hơn rồi mà, chị là chỗ dựa cho bao đứa em trong CLB, là chị Hai của CLB mà, vì thế chị H cố lên nhé!
Và tất cả mọi người trong nhà mình cùng cố lên, vì tất cả những điều dang dở mình chưa hoàn thành! Mọi người cùng cố lên nhé!
Thấy bé Quyên đã trưởng thành hơn ngày hôm qua, đã bắt đầu cứng cáp, tự tin lên rất là nhiều, chúc mừng thành công bước đầu của em nhé!
Và chúc mừng cho một người đã tìm được đam mê của mình và hết lòng với nó, hi vọng rằng, đam mê đó sẽ được duy trì mãi và không bao giờ bị tắt đi!
Sáng đi học, từ 6h, 12h về đến nhà, nghỉ trưa 12h-13h, chiều bắt đầu buổi phỏng vấn các bạn ứng viên tham gia CLB. Ngày chủ nhật đã trôi qua!
 
Thích: 55 people

thanhdat1004

[♣]Thành Viên CLB
15/5/09
1,089
10,046
113
29
Vô gia cư............
kynangsong.org
#9
Những tâm trạng không vui xin bỏ rơi lại phía sau, ngày hôm nay mình sẽ khác đi. Tự tặng cho mình một chữ "tận" để làm tất cả với sự quyết tâm. Sẽ ko muốn ngừng nghỉ khi chưa đạt được mục đích. Mở rộng lòng mình và kiếm tìm một ngày mới với niềm vui mới. Cuộc sống sẽ đẹp hơn khi mình biết kiếm tìm những cảm xúc tích cực.
Hãy sống vì những hi vọng ở những người đã khuất, sống cho niềm vui của những con người biết quý trọng từng phút giây. Sống để không ích kỷ. Sống để không lãng phí thời gian vô ích. Thật khó, nhưng tôi sẽ làm được! Sẽ trỗi dậy trong tôi sự dũng cảm để vượt qua những lúc cô quạnh xứ tha hương.
Tôi sẽ ko rên rỉ, ko thở dài thất vọng. Và tôi gần làm được. Bạn sẽ không còn nghe tôi thở dài nữa. Thật đấy. Thay vào đó là những tiếng thở dốc vì phải nỗ lực vươn lên. Tôi sẽ làm được!
 
Thích: 44 people

ting

[♣]Thành Viên CLB
28/4/09
305
2,068
93
#10
9h40' 21-6-2009
Mệt quá, đêm qua ngủ hơi ít.
Đêm qua, mình đã đi chợ đầu mối ở nơi giáp ranh bình dương và thủ đức ( ko biết tên chợ ), ở đó mọi người thật hối hả, ai cũng hoạt động nhanh nhất mình có thể, anh đèn chiếu sáng cả khu vực như ban ngày, xe tải, container ra vào nhôn nhịp, trái cây rất nhiều, đi tới đâu cũng sực nức mùi một loại trái cây đặc trưng của mỗi gian hàng. Ở đó đa số là những chủ sạp trái cây mua về bán lẻ, mọi người đi vào trả giá, mua thì được cấp 1 phiếu xác nhận, hôm sau xe tải sẽ chở hàng đến từng khu, và cầm giấy đó để nhận hàng.
Khi vào đó, bạn chỉ cần đứng im 1 chỗ nào đó, đừng đứng cản lối đi, ngắm xung quanh, thì bạn sẽ hiểu được cảm giác lạc lõng là như thế nào. Liên tưởng đến cuộc sống, đôi khi dừng lại giữa nhịp sống hối hả hiện nay, ta chợt thấy mình thật bơ vơ.
Đã có rất nhiều bạn trẻ, tuy ko được học hành, nhưng do lăn lộn với cuộc sống từ nhỏ nên đã tôi luyện được một bản lĩnh sống thật đáng ngưỡng mộ ( qua đó ta thấy rằng kinh nghiệm thực tế thật cần thiết ).
Một người chị của một đứa em, rất trẻ, bạn ấy đã lao vào mưu sinh khi mà chúng ta còn chơi bắn bi, nhảy dây. Hiện nay, công việc đã ổn định, đã có thể tự sống và nuôi đứa em ăn học. Ước mơ của cô rất đơn giản : lo cho em trai học ra trường và sau đó sẽ theo đuổi sở thích là nghệ thuật cắm hoa ( Khi cắm bông mình thấy rất thanh thản, tâm hồn nhẹ nhàng và ngắm thành quả thật thích - trích từ lời bạn ấy nói ). Mình đã nghỉ đến chị mình, mẹ mình, đến người phụ nữ Việt Nam, luôn chịu cực khổ để lo người thân hơn là lo cho bản thân. Vì thế khi đọc bài này, bạn hãy nghĩ đến người phụ nữ trong gia đình bạn, bạn hãy thương yêu họ nhiều hơn.
10h09' 21-6-2009
Đôi khi tôi tự hỏi, sống ở TPHCM bao nhiêu năm nhưng thực sự đã hiểu hết về TPHCM chưa. Ở nơi góc chợ ấy, vẫn có những con người thầm lặng đang sống ngày qua ngày. Quan tâm đến những gì xung quanh mình, gần gũi với mình cũng là một cách sống.
 
Thích: 50 people

Thiên Sứ

[♣]Thành Viên CLB
18/9/08
414
3,489
93
26
Đại học Khoa học Tự nhiên TPHCM
yeuthuongnhobe.wordpress.com
Họ và tên
Đinh Thị Thu Hiền
#11
Đứng giữa dòng đời lạc lõng, em thực sự không biết mình đang đứng ở đâu. Có những khi cuộc sống cần những lúc thế này, để con người thấy quý hơn những khoảng thời gian bình yên tĩnh lặng, thấy quý hơn những giờ khắc vui vẻ. Những vết mờ của cuộc sống đôi khi vẫn hiện lên một cách rõ ràng như thế đấy chị Hải ạ. Đừng lo cho em. Vì em biết mình có thể tự vượt qua được, vì em biết mình đủ bản lĩnh để có thể chế ngự cái bản ngã xấu xa và vô cảm trong con người mình. Em thấy mừng vì ít ra mình còn biết sợ. Nếu không có cái cảm giác còn níu giữ lại đó trong mình, thực sự sẽ là một điều kinh khủng lắm...
 
Thích: 16 people

kieuphuong

Thanh viên kỳ cựu
8/6/09
652
5,968
93
30
ĐH Ngân Hàng
#12
22/06/09
Hôm nay p rất vui, hôm qua mọi người vừa họp lại để bàn việc phát triển 4rum của nhà mình. Tối qua p lại thấy các bạn rất nhiệt tình, nhất là các b mới, tuyetmy, jerry,... các bạn chia sẻ những tình cảm của mình với mọi người, khiến p rất rất vui khi đọc những dòng tâm sự đó. Hôm nay lại có bài viết nói về anh kid của bé Hiền nữa. p hy vọng chúng ta sẽ góp sức xây dựng gia đình ngày càng vững mạnh hơn chỉ trong một thời gian ngắn nữa thôi. nếu nói hy vọng thực ra cũng không đúng lắm, p tin, rất tin.
Cảm ơn cả nhà rất nhiều!!!!
Love
 
Thích: 13 people

TQV

Thanh viên kỳ cựu
4/6/09
757
4,822
93
29
Trường Đời
kynangsong.org
#13
18h51' 22/6/2009
Sáng nay ngủ dậy, thấy trong lòng tuyệt vọng quá, và giờ đây lại thấy càng tuyệt vọng hơn, tôi tìm 1 cái gì đó, để mình có thể tập trung tuyệt đối vào nó, để mình ko nghĩ đến điều tuyệt vọng. Mà tôi nhận ra rằng rồi đến lúc sẽ phải đối mặt với nó thôi.
Thời gian ! Ôi thời gian ! Sao " mi " trôi qua quá nhanh. Đã nhiều lúc tôi ước mình có được khả năng trở về quá khứ, tôi ước mình đã có máy tạm dừng thời gian, tôi ước, ước và ước,... Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng mình phải trở về với hiện thực thôi, ko thể phí thời gian trong việc ngồi thơ thẫn thế này được.
Đã nhiều lúc tuyệt vọng, tôi đã bỏ cuộc, tôi đã chạy trốn. Lần này tôi đã quyết tâm, đã tự nhủ với lòng mình là hãy cố lên, mà sao vẫn thấy tuyệt vọng quá, đã có lúc ý nghĩ buông xuôi đã thoáng lên trong đầu, đã có lúc nó đã chiến thắng,... Nhưng giờ đây, khi viết những dòng này, tôi thề sẽ quyết tâm tuyệt đối.
Cố lên , có cố gắng là sẽ có thành công. Thất bại chỉ khi ta không cố gắng.
Cố lên, cố lên, cố lên, cố lên. :khocto:
Chợt thấy mình yếu đuối quá, thấy mình cô đơn quá. Nhưng không, mình còn có ngôi nhà CLB KNS. :khocto:
 
Thích: 8 people

kieuphuong

Thanh viên kỳ cựu
8/6/09
652
5,968
93
30
ĐH Ngân Hàng
#14
tốt lắm v ạh, nếu e có tâm trạng này thì đọc bài thơ IF chị gửi đi, có năng lượng ngay áh!
nhưng mà thiệt tình là chị có nhiều lúc buồn, tuyệt vọng, khóc như con nít luôn. lúc đó chị không ước như e, có cỗ máy dừng thời gian đâu, mà là cả trái đất này sụp đổ(*). lúc đó tất cả sẽ mất hết, và mỗi người đều phải tạo lập lại từ đầu, mọi người đều có bước khởi đầu như nhau thì k việc gì chị phải hối tiếc gì hết. nhưng sau đó nghĩ lại chị thấy mình hèn, chính xác là từ đó. lúc đó chị lại bắt đầu cố gắng hết sức mình.
cách thứ 2: viết tất cả những điều mình muốn nói, kể cả những gì mình suy nghĩ, bằng những từ ngữ chân thật nhất vào giấy, sau đó xé vụn ra, cứ như những chuyện k vui đã được xé nát hết--> cất vào 1 hộc tủ và khóa lại!
(*) (ai có đọc câu này xin đừng kết tội p nhé, đó chỉ là lúc tuyệt vọng thôi, k fải thật sự p muốn vậy đâu)
 
Thích: 10 people

TQV

Thanh viên kỳ cựu
4/6/09
757
4,822
93
29
Trường Đời
kynangsong.org
#16
1h23' 28/06/2009
Đến bây giờ tôi mới hiểu được câu nói : thời gian là vàng bạc.
Mọi vấn đề đều quy về 1 vấn đề cốt lõi : thời gian.
Tuy bây giờ tôi mới nhận ra trước đây tôi đã quá phí phạm thời gian, nhưng từ nay tôi sẽ không phí thêm một chút " vàng bạc " nào. ( ngồi tiếc nuối quá khứ cũng là lãng phí thời gian )
Hiện giờ ngồi xem 1 bộ phim đối với tôi cũng là 1 điều xa xỉ.
 
Thích: 11 people

huynh_thy

[♣]Thành Viên CLB
29/9/08
70
575
83
Đại học Maketing
#17
10h50 29/06
Vừa đi thi về, bài làm không tệ lắm :rotfl:
Mọi chuyện đối với tôi vẫn còn như ngày hôm qua, mới mẻ và.... đau. Cảm xúc của tôi trong hơn 1 tuần qua là tôi muốn khóc, muốn kinh khủng vậy mà đôi mắt của tôi cứ mở to và ráo hoảnh. Mọi người thăm hỏi tôi chỉ có thể nói rằng "em ổn", uhm thì không ổn sao được khi còn cười nói vui vẻ được. Chưa bao giờ tôi sợ cái tỉnh táo của mình như lúc này và cũng chưa bao giờ tôi cảm thấy mình lạc lõng... ở hiện tại.
Ngày hôm qua tôi nhận được một lời cám ơn của một người em sau chương trình. Tôi có làm gì đâu nhỉ, em và mọi người làm tất cả. Thành công là của em và mọi người. Hãy nhận lấy phần mình xứng đáng được hưởng em nhé!
Có ai sống cho quá khứ bao giờ đâu, hiện tại là món quà duy nhất mà tạo hóa ban cho con người để họ có thể làm chủ thời gian mặc dù chỉ là trong khoảnh khắc... Tôi nhớ nhiều và cũng quên đi nhiều.... Lớn lên rất nhiều và cũng nhỏ đi... Tất cả đều có công dụng trong việc trưởng thành...
 
Thích: 14 people

kieuphuong

Thanh viên kỳ cựu
8/6/09
652
5,968
93
30
ĐH Ngân Hàng
#19
sáng nay coi thi môn đầu tiên, phòng khác k biết thế nào, còn phòng mình chỉ có 18 TS hà, mấy em hiền wá chừng.
mục đối tựơng ưu tiên và khu vực thi là 2 fần các em dễ nhầm lẫn nhất, viết lung tung, đến nỗi cán bộ coi thi cho phép gạch bỏ viết lại luôn chứ k fát giấy thi mới!!!
còn 15 phút nữa hết giờ thi, thầy giám thị 1 nhắc các em viết số tờ vô, mà có 1 em viết vô ngay chỗ điểm thi (2 điểm), thầy bảo e viết lại nhưng k viết kịp, lúc nộp bài mà mắt em đỏ hoe, khóc thút thít luôn. mình fải chạy ra hỏi mấy thầy giám sát có đc lấy tờ bài làm cũ k, cũng may là đc. tội con bé, đang khóc mà nghe đc lấy tờ cũ thì nó cười ngay, nhìn nụ cười thật tươi của nó mà lòng mình ấm luôn!!! hihi. hy vọng là chiều nay k có trường hợp vậy nữa!!! k biết đề khó k mà nhiều bé làm bài k đc wa hà...
Chúc bé Hiền thi tốt nha, còn 2 buổi nữa là xong rùi e!!! nhớ e nhiều nhiều!!!!
 
Thích: 28 people

quaden

Thanh viên kỳ cựu
30/12/08
92
605
83
31
tp HCM
#20
Hôm nay lại khăn gói lên tp, ở nhà có 1 tuần mà ấm áp và bình yên quá! Ấm áp khi nhìn thấy dáng mẹ đi, thấy nụ cười của anh Hai, của bố, của chị Thảo, ấm áp bởi bầu trời trong và rộng hơn ở tp rất nhiều, ấm áp bởi mùi hoa thiên lý nhẹ nhàng và dịu dàng, ấm áp cả đến cả cái mùi đất nồng lên khi mưa, nóng và ẩm, mùi đất Tây Ninh. Ngồi trên xe mà lòng cứ buồn buồn nghĩ xa xăm, nhìn ra xa những cánh đồng lúa đương trổ bông và xa hơn nữa là núi Bà Đen đang bị bao phủ bởi các dải mây trắng đục... Tây Ninh mình còn nghèo thật nhưng yêu lắm TN à!.
 
Thích: 19 people

Bình luận bằng Facebook