Những cánh buồm

mèo mắc ma

Thanh viên kỳ cựu
17/4/09
247
1,660
93
ĐH KHXH&NV TPHCM
Họ và tên
Nguyễn Thị Kim Anh
#1
Hai cha con bước đi trên cát
Ánh mt tri rc r bin xanh
Bóng cha dài lênh khênh
Bóng con tròn chc nch

Sau trn mưa đêm r rích
Cát càng mn bin càng trong
Cha dt con đi dưới ánh mai hng
Nghe con bước lòng vui phơi phi

Con bng lc tay cha kh hi:
"Cha ơi sao xa kia ch thy nước, thy tri
Không thy nhà, không thy cây
Không thy người đó? "
Cha mm cười xoa đu con nh
"Theo cánh bum đi mãi đến nơi xa
S có cây có ca có nhà
Vn là đt nước ca ta
Nhng nơi đó cha chưa h đi đến"

Cha li dt con đi trên cát mn
Ánh nng chy đy vai
Cha trm ngâm nhìn mãi cui chân tri
Con li tr cánh bum xa hi kh:
"Cha mượn cho con cánh bum trng nhé
Đ con đi...."

Li ca con hay tiếng sóng thm thì
Hay tiếng ca lòng cha t mt thi xa thm?
Ln đu tiên trước bin khơi vô tn
Cha gp li mình trong tiếng ước mơ con.

Hoàng Trung Thông


Trên mặt cát trải dài nơi biển xanh vô tận kia, cha và con - 2 thực thể trước thiên nhiên kỳ vĩ,con - bé nhỏ, tinh nguyên trong tâm hồn trẻ dại, nép mình bên cha - vững chãi, hiểu biết và cao lớn, để được bảo bọc, chở che như bàn tay con đang vùi ấm trong bàn tay dày dạn nơi cha. Con hạnh fúc, và lòng cha hạnh fúc, tiếng cười của con, giòn giã trong niềm vui ấm áp của lòng cha, vì được thấy con vui, được thấy con cười, được “nắm tay con đi trên cát mịn”, dưới “ánh mặt trời rực rỡ biển xanh” yên bình là thế, đơn sơ 1 niềm vui , niềm hạnh fúc mà bom đạn, chiến tranh đã cướp đi của cha từ rất lâu. Con bé wá,và nơi xa kia, là biết bao điều mới lạ mà tầm hiểu biết của con chưa chạm đến, con chưa từng nhìn thấy,nó rộng lớn,lạ lẫm với đôi mắt trong trẻo của con, để cha fải nắm tay con, dắt con đi, chỉ cho con biết, cho con thấy,dạy con cảm nhận, từng chút, từng chút một.

Đất nước Việt Nam mình đó, mênh mông, bát ngát trải trên từng nắm đất, ngọn núi, dòng sông…tất cả - mặn mà giọt mồ hôi giữ nước, mặn đắng nước mắt khóc cho quê hương, mặn chát bao xương máu cay đắng suốt những năm trường chiến đấu cùng cực gian nan rải khắp…Việt Nam đó - tổ quốc rộng mãi trong tim, mà cha - cả 1 đời sống, 1 đời chiến đấu, vẫn ko sao đi hết đất nước mình, để hôm nay, trên mặt đất này, cha lại dắt con đi, cho con cần thiết và hiểu biết, để con nối mãi bước chân cha - như cha, như ông chúng ta, như những thế hệ đã ngủ yên trong đất mẹ.

“Tiếng ước mơ con”, tiếng con reo gọi trong khát vọng, như tiếng gọi của bao lý tưởng, bao ước mơ dang dở từ quá khứ,tưởng đã chìm sâu vào tiềm thức trong lòng cha... tràn về, vẹn nguyên những khát khao nơi cha ngày ấy,khi cha là con - mơ ước căng tràn và rạo rực bao ấp ủ. “Cho con buồm trắng nhé”, cho con buồm trắng của hy vọng, của khát vọng, của lý tưởng yêu nước đã nằm lại với tuổi trẻ trong cha, để con nuôi dưỡng ước mơ, xông xáo đến những miền xa thực hiện, xây dựng những nơi “ko có nhà,ko có cây, ko có người” - những nơi mà cha chưa được đến, vì đó là tương lai con, là tương lai trên đất nước Việt Nam mình ngày sau - khi hoà bình và độc lập hiện diện mỗi nơi con đến, con wa, khi những mảnh đất chết vì bom đạn tàn khốc trên tổ wốc mình lại nảy những mầm xanh của sự sống, đâm chồi của hy vọng…từ bàn tay thế hệ con, thế hệ của những trái tim tràn trề nhiệt huyết. Thế hệ cha đã chiến đấu, đã hy sinh, đã mãi mãi nằm lại với ước mơ chưa trọn của tuổi trẻ - giành độc lập trên những miền đất khô rát mầm xanh ấy.Nhưng đâu đó trong khốc liệt, trong mất mát ngoài kia, vẫn còn những miền đất cần hoà bình từ tay con giành lại,để “có nhà, có cây, có người”. Tổ wốc cần con, nhân dân cần con, và thế hệ mai sau cần thế hệ con, để dẫn đường, để tiếp nối, như họ đã cần cha hôm wa,hôm nay.

Ngọn lửa khát vọng trong lòng cha vẫn còn đó, liên lỉ và âm ỉ dẫu đã hằn sâu những vết rạn thời gian, dẫu ko thể hoàn thành trọn vẹn những ước muốn cả dân tộc, trao cho con - thế hệ trẻ, và nó sẽ bừng cháy,rực lên,mạnh mẽ,mãnh liệt,hoà với tình yêu và sức trẻ nơi con, để cùng con chung tay kiến tạo đất nước này,dẫn thuyền con wa dập dờn khơi xa, giữ ấm nơi con suốt đêm trường bất lực của lòng người ngại khó,bên con chống chọi vấp váp khắc nghiệt cuộc đời, để hy vọng và niềm tin còn lại khi cùng cực tuyệt vọng nhất. Con sẽ là cánh buồm, đi tiếp những ước mơ mà cha còn dang dở !

Bài thơ này ai cũng được học vào năm lớp 6, một bài thơ trong sáng, nhẹ nhàng nhưng tha thiết, khơi gợi ở lòng người khát vọng cống hiến cho xã hội, cho đất nước mình. Dẫu còn nhiều bất cập, dẫu tồn tại nhiều thực trạng đáng buồn, nhưng lòng yêu nước mãi còn neo đậu trong lòng mỗi con người Việt Nam, dù vô thức, hay nhận thức. Trưởng thành và trải nghiệm, hy sinh và cống hiến, dẫu là chút nhỏ nhoi, nhưng khi ta gieo vào đất 1 hạt mầm, mùa bội thu sẽ đến, để bàn tay làm nên những “mùa vui”!
 
Thích: 5 people

Sóng

Thanh viên kỳ cựu
Thành viên BQT
15/9/08
1,274
13,510
113
Trường ĐH KHXH&NV TP.HCM
kynangsong.org
#2
“Lời của con hay tiếng sóng thầm thì

Hay tiếng của lòng cha từ một thời xa thẳm

Lần đầu tiên trước biển khơi vô tận

Cha gặp lại mình trong tiếng ước mơ con”

Lần đầu tiên biết bài thơ này và cho đến tận lúc này, Sóng vẫn luôn yêu nó vô cùng. Có nhiều bài thơ hay nhưng đây là bài thơ Sóng yêu quý nhất, vì nó gắn với một phần của cuộc đời mình. Thích đến nỗi lấy nick yahoo cũng là canhbuom1987, thích đến nỗi nó trở thành một biểu tượng sống của mình. Cũng nhờ đó mà Sóng có duyên quen được một người bạn online – người cũng rất yêu bài thơ ấy; hai đứa không gọi nhau bằng tên thật mà gọi là Quỳ và Buồm. Đó là một khoảng ký ức đẹp vô cùng trong cuộc đời Sóng, mà Sóng luôn thấy tự hào…

Khi đọc Những cánh buồm, cảm giác đầu tiên đến với mình là ấm áp, rất ấm áp. Có thể vì “ánh mai hồng” rực rỡ, mà cũng có thể vì tình cha con giản dị nhưng kết nối rất tuyệt vời. Sóng nghĩ, chắc lòng người cha khi ấy cũng ấm áp lắm.
Những chi tiết của bài thơ là cuộc sống rất đời thường, có lẽ vì thế mà Sóng xúc động. Đọng lại trong tâm trí là màu sắc của một buổi sớm mai bình yên với nắng hồng, biển xanh, buồm trắng và câu nói của con “Cha mượn cho con buồm trắng nhé – Để con đi…”. Thích cả dấu ba chấm của câu ấy, vì có ai nói hết được khát vọng đang xôn xao trong lòng tuổi trẻ?
Những cánh buồm… Mạnh mẽ. Ước mơ. Khát vọng. Tự do. Tiếp nối…

Sóng ước mơ trở thành một cánh buồm như thế. Ước mơ cũng trở thành cánh buồm kết nối những con người, những thế hệ và những ước mơ…

“Quỳ nghĩ Buồm biết rằng Quỳ đã học được ở Buồm cách đứng lên như một CÁNH BUỒM LUÔN CHẠY ĐUA VỚI SÓNG”.

Buồm rất vui mỗi lần đọc lại câu này. Buồm nghĩ, không phải chỉ có MỘT cánh buồm mà chúng ta là NHỮNG CÁNH BUỒM, Quỳ nhỉ?
 

ting

[♣]Thành Viên CLB
28/4/09
305
2,068
93
#3
Hồi trước mình học đâu có cảm nhận được. Bây giờ mình cảm thấy thích 4 câu thơ cuối, cũng như sóng. Nó khiến mình nhớ về người cha của mình...
 
Thích: 2 people

Bình luận bằng Facebook

Similar threads

Similar threads