Những đứa trẻ

hainguyen

[♣]Thành Viên CLB
22/4/09
391
3,881
93
ĐH Kinh Tế
#1
Hôm nay đi qua chợ An Đông thấy rất nhiều đứa trẻ, chỉ tầm mấy tháng tuổi thôi, nhỏ nhắn và xinh xắn, muốn chạy lại nựng má nó, nhưng lại sợ bố mẹ nó nghĩ mình là kẻ xấu, hồi trước, mình cũng gặp một đứa trẻ tầm 2 tuổi, thấy mặt dễ thương, tính lại chơi với nó, đá đít thằng nhóc 1 phát, mới dơ chân lên thế là bố nó quay ra nhìn,hjhj, giả đò đi luôn,… Thật lòng, dù trong lòng nhiều khi rất buồn phiền, nhưng khi nhìn ánh mắt, nhìn nụ cười của những đứa trẻ đó, không thể nào mình không cười được, trẻ con là tất cả thế gian của những ông bố và bà mẹ, là nụ cười, là nước mắt, là mồ hôi của họ,…
Mình tự hào lắm, vì mình có rất nhiều cháu, mà đứa nào cũng ngoan, và rất thương mình, mình lại tha hồ nhõng nhẽo với tụi nó, nhớ cháu mình mới 5 tuổi, mà lúc 2 Gì cháu coi phim hoạt hình, đến giữa chừng, hết, mình giả đò khóc quá trời,”ứ ừ, Út muốn coi nữa cơ,huhu”, thế mà cháu mình cũng dỗ được “đừng khóc, Út đừng khóc, con mở lại cho út coi nè, nè nè, còn nè, chưa hết đâu mà út”, rồi 2 Gì cháu đi ăn sáng, mình ăn vội quá, để nước vô mắt, nước mắt chảy quá trời, vậy mà cháu mình lại, vuốt mắt cho mình, dỗ mình, “Gì út hết đau chưa, Gì út đừng khóc nữa nha, con làm cho út hết đau nè…”, nó chỉ là 1 thằng nhóc 5 tuổi thôi, nó đã biết chăm sóc người khác như thế rồi đấy.
Bao lần đi nhà mở, mái ấm, gặp những đứa trẻ lớn hơn, nhưng lại mồ côi cha mẹ, sống thang lang vất vưởng, đứa nào may mắn thì được đi học, được các sơ, hoặc là các cô dạy dỗ, mỗi lần đi đến nhà mở, vẫn thấy mình còn hạnh phúc nhiều lắm, có những em bé, chẳng đủ tay chân, đủ chân, có những em đầu óc chẳng phát triển, có những em nụ cười chẳng bao giờ trọn vẹn, có đi mới biết rằng, cuộc đời mình vẫn còn hạnh phúc nhiều lắm, ít nhất là cha mẹ mình đã sinh ra mình lành lặn, ít ra mình có thể khóc có thể cười, ít ra mình…
Mình chẳng thể nào mình quên hình ảnh một đứa nhóc ở mái ấm mình đến thăm, khóc và chạy theo mình khi mình về, nó chỉ có bà và được trung tâm nhận dạy học, thiếu thốn đủ thứ, 1 buổi học, 1 buổi đi lượm ve chai, vì thế, khi ai yêu thương và ôm nó vào lòng, cho nó cảm giác ấm áp nó đều rất trân trọng và rất quý, mình cũng chẳng có nhiều điều kiện đến thăm mái ấm đó, nhưng khi được quay lại vào dịp noel vừa rồi, hai chị em nhận ra nhau đã ôm nhau khóc, mình chẳng hiểu tại sao, chỉ thấy vui mừng vì thằng nhóc đã lớn hơn ngày hôm qua, nhưng nó vẫn chỉ là một đứa con nít, giá như nó có đầy đủ cả mẹ và cha, giá như cuộc đời này đừng bất công với những đứa trẻ đó…
Tôi chỉ là 1 người quá nhỏ bé, tôi chẳng thể làm được gì, nhưng tôi luôn ước ao, nụ cười của những đứa trẻ không bao giờ bị tắt trên môi, tôi luôn ao ước chúng luôn có cha có mẹ đàng hoàng, và tôi ao ước, mỗi người trong chúng ta, khi lớn lên, đều là những người cha, người mẹ thật tốt……
 
Thích: 13 people

Sóng

Thanh viên kỳ cựu
Thành viên BQT
15/9/08
1,274
13,510
113
Trường ĐH KHXH&NV TP.HCM
kynangsong.org
#2
Bản năng của con người là yêu thương, vì thế những đứa trẻ chính là những người cần yêu thương nhất và có tình yêu thương trong sáng nhất.
Có rất nhiều điều mà người lớn phải học ở trẻ con. Thực ra thì trước kia ai cũng là trẻ con, nhưng lớn lên nhiều khi người ta quên mất điều đó...

Phải học ở trẻ con thật nhiều!07:32' 16/06/2009 (GMT+7) Blog Việt

Kết Nối Blog - Nhớ cách đây vài năm, vài năm thôi, cứ vào dịp 1/6, mình cùng thằng em họ được mẹ đưa đi xem kịch. Năm nay mình đi xem phim với bạn, rồi đi ăn.
Thật lạ, chẳng ai như mình, đi chơi cũng rơi nước mắt...
Nhìn những em bé bố mẹ đưa đi chơi, nhìn vẻ háo hức trên khuôn mặt, đôi mắt, nụ cười hồn nhiên vui tươi trên những đôi môi nhỏ xinh lại nhớ về mình những ngày xưa. Mình cũng như thế, thậm chí ai cũng đã từng như thế. Vì ai cũng đã từng là một đứa trẻ.
Thèm ánh mắt ấy…

Nó trong sáng, ngây thơ và hơn hết là vô tư lự, không một chút lo nghĩ. Vòng xoáy thời gian kéo ta đi, đưa ta vào những mối lo không bao giờ dứt, những băn khoăn cứ bám lấy ta. Vô hình chung ta trở thành một người trầm tư.

Thèm nụ cười ấy…


Thật hồn nhiên. Bây giờ thật khó để nở một nụ cười. Những ngày học vất vả, những lo lắng, vướng bận khiến ta quên đi phải cười như thế nào. Mỗi buổi sáng, đứng trước gương, định bụng cười một cái đón ngày mới nhưng sao khó quá. Một vài cái cười xã giao, một vài tiếng cười rộ lên trong những cuộc trò chuyện nhưng nó không thật giòn.Thế mới biết tiếng cười trẻ con nó giòn đến mức nào, như kéo nắng đến bên ta vậy!

Nụ cười như kéo nắng về - Ảnh minh họa: fight_from_Emirate
Ta muốn được khóc như một đứa trẻ, nước mắt đến như một cơn mưa, nhanh đến rồi cũng nhanh đi. Khóc như xây một cái đập nước. Hồi bé, ta giỏi xây đập là vậy, chỉ cao vừa đủ độ, để vui buồn có thể tràn qua bất cứ lúc nào. Tràn qua khoé mắt, thấm vào " đồng ruộng" là chiếc khăn tay, là vai áo, là lòng mẹ, là vai cha. Nhưng khi lớn lên, ta tự đắp đê tâm hồn mình. Bao nỗi lòng ta tự gặm nhấm vì nhiều điều khó nói, vì ta thấy cô đơn. Nhiều lúc không muốn “ngăn sông cấm chợ” cảm xúc, muốn phá đê xây đập song điều đó gần như được xếp vào dự định khó thành công.

Đi và trở lại.


Thấy và nghĩ.

Ta phải học ở trẻ con thật nhiều.

Học sự giản dị trong mọi mối quan hệ - không một chút lo nghĩ trong cư xử của bọn trẻ.

Học cách cho đi không toan tính.

Học cách chia sẻ cảm xúc. Giờ để hiểu bố mẹ và bố mẹ hiểu thật khó, sự tương tác này ngày càng kém. Giờ để trò chuyện bạn bè cũng là một vấn đề. Gần như đã thành mặc đinh, ai chơi với ai thì trò chuyện với người ấy.

Học cách tha thứ. Trẻ con dễ bỏ qua lỗi lầm.



Ảnh minh họa: BlackMamba Những lúc mong muốn - muốn được là một đứa trẻ.

Một cơn bão có thể cuốn đi những điều ta yêu quí hay níu giữ nhưng chính cơn bão có thể trả lại ta những điều đó bằng những cách bất ngờ.


Nhưng hôm nay không có bão...



  • Gửi từ email Nguyễn Hồng Minh - bigboi198

 
Thích: 8 people

Bình luận bằng Facebook

Similar threads

Similar threads