[RADIO]- Cảm nhận Radio KNSO 2 - "Nếu là con chim, chiếc lá..."

nguyenminhthi90

Ban Cố Vấn
Thành viên BQT
8/11/09
454
3,141
93
29
HCMUT
me.zing.vn
#1
Mến chào các bạn!
Sau khi lên sóng, Radio KNSO 1 đã nhận được sự ủng hộ nhiệt tình và những ý kiến đóng góp từ các bạn thính giả (như tangnam2, LovelyDolphin, Thiên Sứ ... chẳng hạn). Cảm ơn các bạn nhiều lắm, nhóm sẽ rút kinh nghiệm để các số sau ngày 1 hoàn thiện hơn.
Nối tiếp những thành quả ban đầu, Radio KNSO 2 sẽ được lên sóng vào ngày 1/5 tới đây với chủ đề: "Nếu là con chim, chiếc lá...". Và để hâm nóng, tiếp lửa cho chương trình, các bạn hãy chia sẻ những cảm nhận, suy nghĩ của mình về chủ đề này, như 1 cách đóng góp cho chương trình ngày 1 thành công hơn, các bạn nhé:

Nếu là con chim, chiếc lá
Thì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh
Lẽ nào vay, mà không có trả?
Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình..." (Tố Hữu)

Là 1 thanh niên trong thời đại mới, bạn nghĩ gì, và sẽ làm gì cho xứng đáng với bao ân tình của những người đi trước, những gì đã nợ, đã vay của ngày hôm nay và bao kì vọng cho những ngày sau; cho vẹn nghĩa trọn tình với 2 tiếng Việt Nam?


P/S: các bạn cũng có thể đề nghị chủ đề cho các số tiếp theo ngay tại đây nhé. Luôn tràn đầy niềm vui nhé mọi người :mimcuoi:
 
Thích: 31 people

elsonhoang

[♣]Thành Viên CLB
16/2/11
250
1,378
93
HCE
#2
Chủ đề: "NẾu là chim, chiếc lá..." làm liên tưởng đến hình ảnh trong bài hát tự nguyên, một cách đơn sơ và gần gũi .

[BUBBLE]Tự Nguyện

Nếu là chim, tôi sẽ là loài bồ câu trắng
Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương
Nếu là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm
Nếu là người, tôi sẽ chết cho quê hương

Là chim, tôi sẽ cất cao đôi cánh mềm
Từ Nam ra ngoài Bắc báo tin nối liền
Tự Nguyện lyrics on
http://music.yeucahat.com/song/Karaoke-room/46383-Tu-Nguyen~huanvinh89.html
Là hoa, tôi nở tình yêu ban sớm
Cùng muôn trái tim ngất ngây hoà bình

Là mây, theo làn gió tung bay khắp trời
Nghìn xưa oai hùng đó tôi xin tiếp lời
Là người, xin một lần khi nằm xuống
Nhìn anh em đứng lên phất cao ngọn cờ[/BUBBLE]

Sống hết mình cho đời và cho moị người, dù có là điều gì giữa thế giới, cũng sẽ đang lại nhiều điều ý nghĩa cho cuộc sống này. Vì rằng tôi bước đi không phải bằng đôi chân, nhưng trái tim đã mách tôi phải bước đi như thế nào!
 
Thích: 18 people

LovelyDolphin

Thành viên năng động
20/7/09
19
161
28
#3
Hi bạn!

Đối với chủ đề tháng 5 này mình không có ý kiến gì hết, vì hiện tại thì mình chỉ đang ở trong giai đoạn học hỏi và trao dồi kiến thức (giai đoạn phát triển bản thân ^^) nên mình chẳng dám nói gì nhiều về việc mình trả ơn người trước hay làm gì cho đất nước cả. Đối với mình vấn đề này nó còn cao siêu quá, hì hì.

Mình chỉ có ý kiến đóng góp cho các chương trình tiếp theo thôi à.

Mình nghĩ vậy nè, Radio KNS nên nói về những đề tài gần gũi với sinh viên tí, như vậy sẽ thu hút sự quan tâm chú ý và chia sẻ của các bạn ấy nhiều hơn.

Vd: mình xin góp ý cho chủ đề tháng 6.

Giai đoạn này là giai đoạn các bạn sinh viên năm 4 đang ráo riết bận rộn với thực tập, làm luận văn, thi cử và sắp trở thành những tân cử nhân, sắp rời xa giảng đường đại học, sắp bước vào cuộc sống mới…Vậy thì các bạn đang đối đầu với những khó khăn thử thách gì, tâm trạng khi sắp rời xa trường như thế nào, các bạn đã có rõ định hướng tương lai, nghề nghiệp cho mình chưa???...

Nếu Radio có thể nói lên những tâm tư tình cảm này sẽ rất là hay, mình nghĩ vậy ^^.

Các bạn có thể thu thập thông tin này trên những trang blog, diễn đàn, hay đặt câu hỏi cho các bạn trên diễn đàn và nhờ các bạn gửi trả lời về họp mail (như vậy sẽ giữ được bí mật cho đề tài hơn)

Một chút góp ý của Dolphin. Khi nào nghĩ ra được gì nữa Dol sẽ nói tiếp, hì hì.
Chúc các bạn nghỉ lễ vui vẻ.

Dolphin nhí nhảnh.
 
Thích: 13 people

Sóng

Thanh viên kỳ cựu
Thành viên BQT
15/9/08
1,274
13,510
113
Trường ĐH KHXH&NV TP.HCM
kynangsong.org
#4
Có ai đó đã nói rằng: "Người ta không thể cho đi cái mà người ta không có".
Câu nói ấy làm Sóng suy nghĩ rất nhiều. Như vậy, muốn cho đi cái gì, trước tiên mình phải có.
Muốn cho đi kiến thức, mình phải là người tích lũy kiến thức trước. Muốn cho đi tình yêu, mình phải có đủ đầy tình yêu trong trái tim. Muốn cho đi sự nhiệt tình, mình phải là nguồn tạo được sự nhiệt tình đó...

Vậy thì chúng ta đang có cái gì?
Có nhiều người bảo: chúng ta chưa có gì cả, chúng ta còn quá trẻ, chẳng có đủ kiến thức và tiền bạc nên cũng không thể cho đi. Bạn có đồng ý thế không?

Chúng ta là những người trẻ, điều mà chúng ta đang có chính là tuổi trẻ. Tuổi trẻ đồng nghĩa với việc chúng ta có sức khỏe, có thời gian, có cơ hội, có sự nhạy bén, có sự độc lập nhất định để làm những điều ta muốn. Và đó là những điều ta có thể cho đi. Chúng ta đang có rất nhiều thứ, nếu không nói là rất giàu có.

Nhưng điều quan trọng hơn, ta cần phải tự hỏi, mình sẽ đóng góp sức trẻ của mình, thời gian của mình cho cái gì, cho mục tiêu gì? Nếu bạn dồn nó vào việc chơi bời, những hoạt động giải trí vô bổ, game online, tranh đua với bạn bè, liệu có là uổng phí?

Để có thể cống hiến cho xã hội, cho cuộc sống, những người trẻ cần có lý tưởng, cần phải hiểu rõ mình đang có những gì và có thể làm được gì.

Riêng bản thân Sóng, Sóng cũng biết mình vẫn còn nhiều hạn chế, cần phải tiếp tục trải nghiệm và tích lũy. Nhưng không vì thế mà ta không cống hiến được gì cho xã hội. Nếu mỗi cá nhân sống thật tốt cuộc sống của họ (là một sinh viên tốt, là một người con tốt, là một người bạn tốt, là một công dân có trách nhiệm...) thì họ đã góp phần không nhỏ vào việc xây dựng xã hội trở nên tốt đẹp hơn. Do vậy, việc đầu tiên Sóng nghĩ mình có thể làm được chính là sống thật trọn vẹn với cuộc sống của riêng mình.

Không hẳn ta phải làm một điều gì to tát mới gọi là cống hiến, ta có thể bắt đầu từ những việc rất nhỏ, từ việc giúp đỡ một người nào đó. Chẳng hạn, với mỗi bài viết lên diễn đàn, dù chỉ là những chia sẻ cá nhân, nhưng Sóng cũng đặt sự nghiêm túc và công phu của mình vào, với hy vọng những chia sẻ của mình sẽ mang lại điều gì đó hữu ích cho một người bạn nào đó trên diễn đàn. Ít nhất, sự chân thành của mình cũng có thể đánh động được sự chân thành của người khác, niềm vui của mình có thể làm ai đó cảm thấy vui lây... Hình ảnh về những bạn trẻ Việt Nam sẽ được xây dựng từ từ bởi những điều nho nhỏ như vậy. Sóng nghĩ, nếu ai đó nhìn vào đây, nhìn vào những bài viết, những suy nghĩ này, hẳn họ sẽ có niềm tin vào những bạn trẻ Việt Nam, rằng có nhiều bạn trẻ vẫn đang sống rất đẹp.

Và cố gắng để trưởng thành lên mỗi ngày...

 
Thích: 16 people

KMCD

Thành viên
26/4/11
3
25
13
#5
Nếu là con chim chiếc lá<?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:eek:ffice" /><o:p></o:p>
Thì con chim phải hót chiếc lá phải xanh<o:p></o:p>
Lẽ nào vay mà không có trả<o:p></o:p>
Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình.

<o:p></o:p>
<o:p>[FLASH]http://www.nhaccuatui.com/m/0SIRkXILnm[/FLASH]</o:p>
<o:p></o:p>
<o:p></o:p>
Mỗi năm qua đi, người ta nhận thấy mình lớn lên và già đi. Lớn vì đã thấy mình học được nhiều điều. Già vì đã thấy mình lướt qua thời gian trong cuộc đời. Cuộc đời là ba màu cơ bản và sự pha trộn nhiều màu sắc từ ba màu...
<o:p></o:p>
<o:p></o:p>
Xanh…<o:p></o:p>
Lá phải xanh, người sống cũng phải xanh.. Sống xanh là từ bỏ con người cũ với những điều không đẹp, nuôi lớn mầm xanh tươi tốt trong lòng và chấp nhận ngay khi cả mầm xanh vừa lớn lại rũ xuống vì héo, nhìn cuộc sống như màu xanh của bầu trời . Không hối hận vì mình … đã từng sống xanh.<o:p></o:p>
Tôi thấy những bông hoa lan rực màu tươi tắn mẹ để chưng trên bàn vào những ngày Tết chỉ sống được ba ngày rồi mệt lã cuối xuống. Nhưng tôi lại thấy cỏ dại không tươi không đẹp ngoài kia đã thành một vườn cây với ba năm chịu gió, chịu nắng mưa và cả những trận giông bão kéo dai dẳng suốt tuần. <o:p></o:p>
Tôi thấy thằng bé hàng xóm đứng chưa vững nhưng lại cố với tay lên kệ tủ để lấy chiếc xe đồ chơi, đến khi ngã đau nó khóc rất lớn nhưng rồi lại nín loay hoay chơi tiếp.<o:p></o:p>
Tôi thấy anh lơ xe mới xin việc buổi sáng bị chủ la mắng, lưng áo ướt đẫm nhưng tối đến về với vợ con vẫn hưởng trọn bữa cơm tràn đầy niềm vui. Anh nói rằng dù làm gì đi nữa, dù xã hội đã phân những ranh giới nhất định nhưng nghề anh làm là lao động chân chính. Những chuyện mệt mỏi trong công việc là những chuyện ở ngoài cuộc sống, còn đây là gia đình anh – nơi ủ ấm trái tim anh , anh không thể đem về những nặng nhọc muộn phiền. <o:p></o:p>
Tôi thấy màu áo xanh tình nguyện với đôi tay vững chắc và trái tim sức trẻ dọn dẹp từng cái bọc ni lông đến quét dọn đường phố vào mỗi dịp hè về.<o:p></o:p>
Tôi thấy những bạn trẻ trao nhau ấm áp sau trận thiên tai Nhật Bản bằng cách xếp hạc giấy, treo avatar cầu nguyện, tự chắt chiu từng bữa cơm để gom góp chút tiền ủng hộ.
Tôi thấy những người bạn của tôi dù cách xa đất nước này cả một đại dương hướng về Việt <?xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:eek:ffice:smarttags" /><st1:country-region w:st="on">Nam</st1:country-region>, vẫn thèm được nhìn ngắm Việt <st1:place w:st="on"><st1:country-region w:st="on">Nam</st1:country-region></st1:place>. Thỉnh thoảng bạn lại bộc bạch với tôi :”Ở đây gặp người Việt mừng lắm !” hay “Hôm qua đi về bị cướp lại còn bị đánh mà chẳng kêu ai được vì có kêu cũng không có ai chạy lại giúp, đỡ lên, hỏi han như người Việt mình. Vừa tủi vừa nhớ.” Phải chăng là có xa thì mới nhớ mới biết được lòng mình? Khi mà trong suy nghĩ của nhiều người, trong đó có những bạn trẻ, lại gán những điều không hay với cụm từ :”Người Việt mình là thế!”. Vượt đèn đỏ, tò mò, đố kị,…<o:p></o:p>
Phải chăng sống xanh còn là sống với sự trân trọng và yêu thương những gì đã và đang gắn bó, làm cho những điều bản thân không hài lòng đẹp hơn chứ chẳng phải đơn thuần là than vãn và bình luận.
<o:p></o:p>
<o:p></o:p>
Vàng…<o:p></o:p>
Những câu thơ của Tố Hữu đâu chỉ gói gọn ở việc kêu gọi cống hiến ở thanh niên mà còn giáo dục người ta biết cống hiến là đã biết cho nhưng cho và nhận, đâu phải chỉ là chuyện nói. Cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết trong ca khúc “Một đời người một rừng cây” rằng :”…Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng gian khổ sẽ về phần ai?”. Cống hiến để lấy quyền lợi cho bản thân thì đâu còn là cống hiến. Điều đó lại mang một nghĩa khác. <o:p></o:p>
Cho và nhận còn là ở suy nghĩ biết khiêm nhường, biết chia cho nhau phần gian khó, không đùn đẩy và cũng không ôm trọn.<o:p></o:p>
Đã biết cách sống xanh là đã biết chọn con đường nuôi lớn bản thân nhưng trên hành trình ấy lại cần những người biết nâng đỡ nhau.<o:p></o:p>
Tôi đã nghe những câu chuyện về hy sinh và cống hiến nhưng trong những câu chuyện hào hùng của các cụ lại có những câu chuyện mang ý nghĩa sâu sắc: “Trong cuộc chiến, tất cả đều hăng hái đánh giặc sẵn sàng đổi mạng sống để giữ nước, ôm bom mìn để bảo vệ đồng đội thì còn ai mà tưởng nhớ, khắc ghi hình ảnh từng người vào lòng, còn ai để truyền lửa cho thế hệ sau. Cho nên khi đánh giặc, tất cả đồng đội đều bị bắn thì chính mình phải là người còn sống để làm tiếp phần việc còn lại của đội“. Đó là sự cống hiến âm thầm và suy nghĩ đẹp, biết cách cho đi trong suy nghĩ dù đôi khi ai đó bảo họ chỉ là những con người ham sống hèn nhát…
<o:p></o:p>
<o:p></o:p>
Đỏ…<o:p></o:p>
Trái tim người trẻ là trái tim của sắc đỏ đủ sức nóng để làm bừng tỉnh nhận thức và sự cảm phục của mọi người.<o:p></o:p>
<o:p>Đây là nhật kí đóa hướng dương trẻ Lê Thanh Thúy. Cô gái tượng trưng cho sắc đỏ của tuổi trẻ. </o:p>
<o:p>http://www.mediafire.com/?6h4cz57ecuga6u7</o:p>
<o:p></o:p>
<o:p></o:p>
 
Thích: 9 people

nguyenminhthi90

Ban Cố Vấn
Thành viên BQT
8/11/09
454
3,141
93
29
HCMUT
me.zing.vn
#6
cảm ơn bạn rất nhiều. đọc bài viết này mà chính cả bản thân 1 người làm chương trình này như mình cũng cảm thấy xúc động và bừng "lửa" thật sự! Rất mong những ý kiến đóng góp của các bạn cho chương trình nhé :mimcuoi:
 
Thích: 4 people

cẩm tú cầu

[♣]Thành Viên CLB
10/12/08
292
3,714
93
Một nơi nào đó
#7
<!--[if gte mso 9]><xml> <w:WordDocument> <w:View>Normal</w:View> <w:Zoom>0</w:Zoom> <w:punctuationKerning/> <w:ValidateAgainstSchemas/> <w:SaveIfXMLInvalid>false</w:SaveIfXMLInvalid> <w:IgnoreMixedContent>false</w:IgnoreMixedContent> <w:AlwaysShowPlaceholderText>false</w:AlwaysShowPlaceholderText> <w:Compatibility> <w:BreakWrappedTables/> <w:SnapToGridInCell/> <w:WrapTextWithPunct/> <w:UseAsianBreakRules/> <w:DontGrowAutofit/> <w:UseFELayout/> </w:Compatibility> <w:BrowserLevel>MicrosoftInternetExplorer4</w:BrowserLevel> </w:WordDocument> </xml><![endif]--><!--[if gte mso 9]><xml> <w:LatentStyles DefLockedState="false" LatentStyleCount="156"> </w:LatentStyles> </xml><![endif]--><!--[if gte mso 10]> <style> /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;} </style> <![endif]--> <!--[if gte mso 9]><xml> <w:WordDocument> <w:View>Normal</w:View> <w:Zoom>0</w:Zoom> <w:punctuationKerning/> <w:ValidateAgainstSchemas/> <w:SaveIfXMLInvalid>false</w:SaveIfXMLInvalid> <w:IgnoreMixedContent>false</w:IgnoreMixedContent> <w:AlwaysShowPlaceholderText>false</w:AlwaysShowPlaceholderText> <w:Compatibility> <w:BreakWrappedTables/> <w:SnapToGridInCell/> <w:WrapTextWithPunct/> <w:UseAsianBreakRules/> <w:DontGrowAutofit/> <w:UseFELayout/> </w:Compatibility> <w:BrowserLevel>MicrosoftInternetExplorer4</w:BrowserLevel> </w:WordDocument> </xml><![endif]--><!--[if gte mso 9]><xml> <w:LatentStyles DefLockedState="false" LatentStyleCount="156"> </w:LatentStyles> </xml><![endif]--><!--[if gte mso 10]> <style> /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-fareast-font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;} </style> <![endif]-->Chỉ còn hai ngày nữa thôi Radio KNSO 2 - "Nếu là con chim, chiếc lá..." ra đời, sẽ là những điều mới mẻ nhất từ chính những trái tim những khối óc của những người gần gụi ở ngay bên ta làm nên nó.

Biết nói như thế nào ngoài sự mong đợi thành quả và sự trân trọng những cố gắng tâm huyết của mọi người.


Nếu làm con chim, chiếc lá .. vẫn biết rằng con chim phải hót .. chiếc lá phải xanh .. vẫn biết trong tim mình nghe và vẫn cảm nhận được và muốn làm con chim hót lên khúc ca của riêng mình .. những hình như những dòng trẩy ấy chưa thành hình thành dạng, chỉ biết có trong tim mình mà chẳng biết diễn đạt ra sao để sẻ chia.


Vâng, mỗi ngày qua tôi biết rằng nơi đây đã biết bao sự đổi thay và ngay bản thân tôi cũng đã thay đổi rất nhiều, nhưng tôi vẫn là một con chim, vẫn là một chiếc lá trong bầy chim, trong rừng cây nhiều hoa sắc.. tôi vẫn đang sống và làm việc trên chính quê hương của mình.


Tôi không biết làm điều gì lớn lao cả, tôi không lau được nước mắt cho ai, cũng như là con chim tôi chưa hát được trọn vẹn một ca khúc cho đời vui. Tôi chưa là một chiếc lá đẹp xanh mơn mởn rực rỡ một trời mơ, tôi không thể viết những bài viết thật hay để làm cho lượng thăm diễn đàn tăng lên, tôi chẳng thể đến với mọi người khi mọi người cần một bờ vai, cái tôi cho đi còn rất ít như hạt muối bỏ vào biển khơi… một chiếc lá chưa xanh, một con chim hót chưa tròn tiếng … nhưng tôi vẫn đang cố gắng sống cuộc đời mình thật hạnh phúc.


Tôi sống hạnh phúc cho chính tôi, có phải lúc ấy tôi đang tập xanh lên đấy… tôi sống hạnh phúc thì những người yêu tôi sẽ hạnh phúc hơn, chỉ khi tôi hạnh phúc tôi mới có sức mạnh để đỡ nâng, để san sẻ hết những nỗi buồn của người khác. Tôi tập sống cho chính mình, là chính tôi .. là sự rạng rỡ và trái tim yêu thương tràn đầy.. là những vết sẹo đã lành miệng …. Có ai sẽ đỡ hơn buồn khi thấy tôi tràn sức sống, đầy những niềm vui.


Nếu là con chim , nếu là chiếc lá … chim hãy hót vì tạo hóa đã biết không thể hót chim sẽ chết vì cô đơn. La hãy xanh vì sự sống cần phải thế. Nếu là người xin đừng nghĩ bạn phải làm gì cho tổ quốc, hãy làm cho chính bạn trước đã.. hãy sống xứng đáng làm một con người. Hãy vui lên, hãy hạnh phúc, hãy học tập, hãy làm việc hăng say. Bạn giầu có, bạn hạnh phúc, bạn mỉm cười thì gia đình bạn, xung quanh bạn sẽ như thế…


Hạnh phúc khi bạn đã được sinh ra, từng giây từng phút…..
 
Thích: 10 people

Sóng

Thanh viên kỳ cựu
Thành viên BQT
15/9/08
1,274
13,510
113
Trường ĐH KHXH&NV TP.HCM
kynangsong.org
#8
Trước hết, cảm ơn vì chị Cẩm tú cầu đã viết những dòng trên.
Đúng, em sẽ vui nhất khi chị hạnh phúc với cuộc sống của mình. Em nghĩ tất cả những anh chị em, những người thân yêu của chị chẳng mong gì hơn thế, vì chị hạnh phúc là họ cũng cảm thấy hạnh phúc. Người ta chỉ có thể cho đi cái người ta có, nên cần phải có hạnh phúc trước khi ta mang nó cho ai đó.
Cảm ơn những người bạn đã góp tiếng nói của mình vào topic này, thật sự, điều đó là sự cổ vũ vô cùng to lớn với Ban biên tập, và cả những người đang cố gắng nỗ lực vì diễn đàn này.

...
Hôm qua đi thu âm cùng các bạn trong ban Biên tập Radio KNS, mới thật sự hiểu công việc mà các bạn đang làm thật không đơn giản chút nào. Để phát sóng 30 phút của chương trình, là kết quả của một quá trình làm việc thật sự vất vả. Các bạn trong ban biên tập đã phải chuẩn bị kịch bản cả tháng trời, tìm kiếm ý tưởng, tư liệu và âm nhạc cho chương trình. Các bạn MC thì phải gặp nhau, tập luyện giọng, thu đi thu lại cả ngày trời. Bạn kỹ thuật viên lại càng vất vả, thu đi thu lại, về xử lý âm thanh, cắt đoạn, ghép đoạn, ghép nhạc, chỉnh sửa âm lượng, cao độ...
Bạn chủ xị (Minh Thi) nhà ta thì vừa phải lo cho chương trình, vừa phải vật lộn với cái tivi (Bạn ấy học điện tử mờ :)), vừa ngồi quán nước vừa làm bài tập để làm bước đệm tinh thần cho anh em, rồi lại tất bật chạy đi học.
Thấy thương ghê vậy đó!

Có đi cùng mới hiểu, những niềm vui, những vất vả và sự nhiệt tình của các bạn. Tự dưng thấy trân trọng hơn rất nhiều những thành quả của mọi người, trân trọng cả những điều chưa hoàn hảo. Cảm ơn các bạn nhiều lắm!

P/s: Rất phục khả năng "chống nhục" của các em. He he...
 
Thích: 18 people

Bình luận bằng Facebook