[RADIO] Cảm nhận Radio KNSO 4 - "Cuộc sống tươi đẹp"

nguyenminhthi90

Ban Cố Vấn
Thành viên BQT
8/11/09
454
3,141
93
29
HCMUT
me.zing.vn
#1
Mến chào các bạn!
Vì 1 số lý do nên đến giờ cảm nhận 4 mới được đăng. Và sau đây là chủ đề kì 4 của chúng ta: CUỘC SỐNG TƯƠI ĐẸP...

[FLASH]http://www.nhaccuatui.com/m/1inDePbsnE[/FLASH]

MUỘN MÀNG​
"Việt và Linh ngồi trên ghế đá công viên, trong một đêm ít sao......Cả hai không làm gì cả. ngoài việc ngước lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đang vui vẻ bên một nửa của họ, trong một ngày cuối tuần mát mẻ....

- Chán thật đấy - Linh nói. Ước gì em có một người bạn trai để chia sẻ những lúc buồn vui...
- Anh nghĩ chúng là là những kẻ duy nhất cô đơn trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn hò cả, ngoài việc suốt ngày đi lang thang trong công viên ngắm sao....Việt đáp lại chán nản
Cả hai im lặng một lúc lâu
- Này! Em có một ý kiến, hãy chơi một trò chơi đi! -Linh nói
- Trò chơi gì cơ???
- Uhmm, thì cũng đơn giản thôi, anh sẽ là bạn trai của em trong 100 ngày, và em sẽ là bạn gái của anh trong 100 ngày...anh nghĩ sao??
- .....Được thôi....dù sao thì mấy tháng tới anh cũng không có kế hoạch gì cả -Việt trả lời
- Hì hì, nghe như có vẻ anh đang mong đợi một điều gì đó, vậy thì hôm nay sẽ là buổi hẹn đầu tiên của chúng ta...Thế anh muốn đi đâu nào??
- Em nghĩ sao về một bộ phim! Bạn anh nói là nó vừa đi xem một bộ phim rất hay với bạn gái nó, hay mình đi xem thử nhé, xem trình độ nghệ thuật của thằng này đến đâu...
- Anh còn chờ gì nữa, mình đi thôi, cũng sắp hết ngày rồi còn đâu

Linh và Việt đi xem phim....buổi hẹn hò đầu tiên không có gì đặc biệt. vì cả hai vẫn còn ngại....Tất nhiên, từ bạn thân nhảy sang người yêu chỉ sau 5 phút và vài câu nói bâng quơ.

Ngày thứ hai họ đi xem ca nhạc với nhau...Việt mua cho Linh một con gấu bông rất xinh......

Ngày thứ ba Linh rủ Việt đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai ăn chung một cây kem, và bạn của Linh không khỏi ngạc nhiên....mọi chuyện đến quá nhanh...lần đầu tiên họ ôm nhau

Ngày thứ sáu, cả hai leo lên một ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn...Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm con đồi, Việt bảo Linh nằm ngắm sao, vì hôm nay trời rất nhiều sao....Một ngôi sao băng bay qua...Linh ước....

Ngày thứ 25, họ đi chơi trò chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hãi, Linh túm nhầm một ai đó và hét lên.....lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác "may mắn" nào đó..

Ngày thứ 67, khi vừa đi ăn xong, qua một ngôi nhà mà lần trước bạn của Linh nói có một bà thầy bói hay lắm...Linh rủ Việt vào xem thử...Bà ta nói với cả hai: "các cháu hãy giữ gìn và trân trọng những giây phút hạnh phúc các cháu đang có"....rồi bỗng nhiên có giọt nước mắt lăn trên má bà

Ngày thứ 84, cả hai đi biển....họ trao nhau nụ hôn đầu tiên, dưới ánh mặt trời nóng bỏng

Ngày thứ 99, Việt nói chỉ muốn có một ngày đơn giản....Việt đèo Linh đi loanh quanh, và vào công viên, ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thuờng ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao....Lúc đó đã là hơn 12h đêm

1h23
- Em khát quá-Linh nói
- Em ngồi chờ ở đây nhé, anh đi mua cái gì uống..Em thích gì nào??
- Mua cho em một chai nước khoáng đi

1h45
Linh ngồi chờ Việt đã quá 20 phút, Việt đi vẫn chưa về.........Một ai đó chạy đến chỗ Linh:

- Này em, vừa rồi ở ngoài kia có một người bị ôtô đâm khi đi ngang qua đường, nếu anh không nhầm thì đó là bạn của em

Linh chạy đi theo anh chàng lạ, đến một chiếc xe cứu thương...Linh thấy Việt mặt đẫm máu, tay cầm một chai nước khoáng....Linh lên xe và đến bệnh viện với Việt.........Linh ngồi ngoài phòng cấp cứu hơn 5 tiếng đồng hồ

11h51 trưa
Ông bác sỹ đeo cặp kính trắng bước ra.
- Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi đã làm hết sức mình. Chúng tôi tìm được một lá thư trong túi áo của anh ấy.

Bác sỹ đưa bức thư cho Linh và dẫn cô vào thăm Việt, vì hơn ai hết, ông biết đây sẽ là lần cuối Linh có thể nhìn thấy Việt. Việt nhìn rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có một cái gì đó thanh thản....Linh bóc bức thư ra và đọc

Linh à, vậy là 100 ngày của chúng ta đã hết rồi nhỉ. Anh rất vui khi có em ở bên những ngày vừa qua, và những gì em làm đã mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Anh nhận ra rằng em là một cô gái rất dễ thương, cho dù anh đã nhắc bản thân anh rất nhiều lần là không được nghĩ đến gì khác ngoài một trò chơi. 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng anh vẫn muốn nói với em một điều...anh muốn làm bạn trai của em mãi mãi, anh muốn em luôn ở bên anh. cho anh những ngày hạnh phúc. Linh, anh yêu em!!!

11h58
Việt à...- Linh bật khóc-....Anh biết em đã ước gì khi em nhìn thấy sao băng không..Em cầu cho em có thể ở bên anh mãi mãi, em biết 100 ngày đã trôi qua, nhưng...nhưng anh không thể bỏ em..Em yêu anh...hãy quay về với em đi...Em yêu anh...

Đồng hồ chỉ 12h chiều....tim của Việt ngừng đập....và đó là ngày thứ 100...!"


Hạnh phúc thật đơn sơ, như ở ngay cạnh bên ta, nhưng vì bộn bề cuộc sống, không phải ai cũng có thể nhận ra điều đó.
Đôi khi, ta cảm thấy mệt mỏi, chán nản với cuộc đời, và thầm mong 1 phút lặng yên trong cuộc sống... Thì mọi người ơi, hãy yêu nhau đi, hãy sống hết mình, bởi cuộc đời này vốn dĩ rất đẹp, và cũng không ai có thể, dù chỉ 1 lần xin thời gian quay lại...
còn [you] nghĩ sao về điều này, hãy chia sẻ cùng radio KSNO 4 những suy nghĩ của mình, và cả những tâm sự, nhắn gửi đến người mình thương yêu nhé.
Chương trình sẽ nhận chia sẻ của các bạn đến 24h thứ 3 tuần sau, 21 - 06 - 2011, qua trực tiếp chủ đề này hoặc email radio@kynangsong.org.
Chúc mọi người tìm ra và luôn trân trọng những hạnh phúc mình đang có nhé :mimcuoi:
 
Thích: 41 people

canh buom do

Cây đang thụ phấn
Thành viên BQT
27/11/08
494
4,910
93
Vinh- Hồ Chí Minh
#2
Phải chăng hạnh phúc quá mong manh? hay là ông trời quá bất công nhỉ?
Mọi chuyện cứ xảy ra và con người ta lại tiếc nuối! Hạnh phúc là thứ mà bất cứ ai trong chúng ta đều đang cố gắng tìm kiếm nhưng nó luôn ở cạnh bên. Thật kỳ lạ!
Hạnh phúc cũng chẳng trốn chúng ta, không giả tạo, không ngụy trang. Vậy mà, không phải ai cũng chấp nhận và nhận ra hạnh phúc đó mà trân trọng, yêu thương.
Lý trí, phải chăng Lý trí luôn là nhân vật ngăn cản chúng ta đến với hạnh phúc?
 
Thích: 21 people

power of desert

[♣]Thành Viên CLB
20/3/10
239
1,779
93
28
Đh Luật
#5
Bik là dạo này anh Trí Tài sốt sắng kiếm quản gia rùi... Mà e thấy a chơi trò "7 ngày yêu" thui cho nó lẹ.
Tài mà chỉ "7 ngày " thui chắc là hok có cảm xúc chi đâu. Theo tớ, Tài cứ thử 101 ngày luôn, may ra 1 ngày lẻ đó có cơ may...phát sinh tình củm :cuoihaha:
 
Thích: 10 people

tuyethong

Thanh viên kỳ cựu
9/9/10
93
966
83
#6
Mình nhớ những ngày đầu khi dự án radio KNSO được tái khởi động, mình là đứa bon chen đầu tiên vô ủng hộ. Cái cảm giác khi ấy, háo hức như đứa trẻ lên ba ngây ngô đợi mẹ đi chợ về để có thể chạy ra coi, xem thử trong làn giỏ mây có quà bánh nào không… nghĩ cũng vui vui. :dangyeu::dangyeu::dangyeu: Thế rồi số thứ nhất, số thứ hai, số thứ ba và giờ sắp là số thứ tư rồi … Mỗi khi nghe Thi thông báo ngày ấy, giờ ấy… là radio lên sóng đó, cứ như rằng bữa đó mình lại “canh me” đi “bắt” radio về nghe… ^^ Mỗi một số cho mình một cảm giác và nghĩ suy khác nhau, chẳng cái nào giống cái nào cả… Nhưng… bạn biết không, có một cảm giác mà số radio nào cũng lặp lại trong mình, nó “âm ỉ”, “nhức nhối”, lặng lẽ những cũng rất mạnh mẽ - đó là cảm giác “BIẾT ƠN”! ^_^ Vậy mà, từ số đầu tiên cho đến bây giờ, mình toàn “lén lút” “tận hưởng” nó mà chưa nói với các bạn một lời cảm ơn nào cả (hic hic, tự nhiên mình thành kẻ ích kỷ và nhỏ mọn quá đi :xauho::xauho::xauho: ) Bởi vậy, hôm nay dù có ai cản:phandoi::phandoi::phandoi: mình cũng phải nói cho bằng được… ^^
:data::data::data:CẢM ƠN (lũy thừa tỉ tỉ lần ^^):data::data::data:
Cảm ơn tất cả các bạn – đội ngũ của radio KNSO. Đặc biệt gửi lời cảm ơn chân thành đến đội ngũ ban biên tập – những con người thầm lặng – cảm ơn các bạn vì sự nhiệt tình, năng nổ và hăng say… Cảm ơn và cảm ơn!!!:data::data::data:
………………………………..
Còn giờ, mọi người lại cho mình bon chen mượn chút xíu “không gian” của radio số 4 nhé! Mình muốn nhắn đôi lời cho một người bạn!
…………………………………………………….
Bạn à, tôi còn nhớ có lần bạn nói rằng, bạn thích nghe tôi kể chuyện. Không biết, giờ bạn còn muốn nghe tôi kể nữa không?
Hôm nay, tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện...

“Ngày xưa, có lần “tập đoàn” yêu tinh họp nhau lại để lên kế hoạch làm hại con người.

Một yêu tinh nói: “Chúng ta nên giấu một thứ gì đó quý giá của con người đi, nhưng giấu cái gì bây giờ?”.

Sau khi suy nghĩ, một yêu tinh đáp: “Biết rồi, hãy lấy đi hạnh phúc của họ, họ sẽ ngày đêm phải khổ sở u uất. Nhưng vấn đề là giấu nó ở đâu bây giờ? Phải giấu ở nơi nào mà họ không tìm được ấy!”.

Một yêu tinh khác cho ý kiến: “Thử quẳng nó lên đỉnh ngọn núi cao nhất của thế giới xem”.
Nhưng ý kiến đó bị phản đối ngay: “Không được. Con người rất khoẻ mạnh, chuyện leo núi có nhằm nhò gì đâu”.

Một yêu tinh khác lại có ý tưởng: “Vậy ta giấu nó xuống vực biển sâu nhất nhé?”.
Nhưng các yêu tinh lại đồng loạt phản đối: “Không, con người rất tò mò. Họ sẽ tạo ra những chiếc tàu hiện đại để đi xuống tận đáy biển. Rồi tất cả mọi người cũng sẽ biết”.

Một yêu tinh nhỏ tuổi đứng lên: “Hay để nó ở một hành tinh khác đi!”.
Tuy nhiên, một yêu tinh lớn tuổi đáp: “Không được, con người rất thông minh. Càng ngày họ càng thám hiểm nhiều hành tinh đấy thôi”.

Bầy yêu tinh lại im lặng suy nghĩ. Chợt một yêu tinh già lụ khụ đứng lên đưa ra ý kiến:

“Tôi biết ta nên giấu hạnh phúc ở đâu rồi! Hãy giấu nó ở chính bên trong con người. Đa số mọi người đều luôn cố gắng lùng sục hạnh phúc ở khắp nơi khắp chốn và bao giờ cũng thấy người khác hạnh phúc hơn mình. Bản thân họ thì chẳng bao giờ họ quan tâm. Giấu ở đó thì con người chẳng bao giờ tìm thấy đâu!”.

Tất cả yêu tinh đều nhất trí với giải pháp này và kể từ đó, rất nhiều người mải mê đi kiếm hạnh phúc mà không biết nó đã được giấu ngay trong tâm hồn mình!
[FONT=&quot]……………………………………………………[/FONT]
[FONT=&quot]Hạnh phúc không ở đâu xa, hạnh phúc nằm ngay trong trái tim và tâm hồn mỗi chúng ta! Cũng như câu chuyện của ngày xưa “Hạnh phúc không phải là những gì không có được và mất đi. Hạnh phúc là những gì mình đang nắm trong tay”... Và tôi biết, mình cũng đang có trong tay một món quà hạnh phúc như vậy, chính là bạn! Dẫu rằng có đôi lần, chúng ta chưa thực sự hiểu hết về nhau, để rồi những hiểu lầm, những nghi ngờ, những xung đột, những nỗi buồn và cả những niềm đau – những tổn thương cho nhau – không đáng có và không nên có! Nhưng tôi vẫn phải cảm ơn - cảm ơn duyên số đã để tôi gặp được bạn trên con đường tìm đến hạnh phúc...[/FONT]
[FONT=&quot]
[/FONT]
[FONT=&quot]14/06/2011: Tôi quyết định đi tìm chính mình. Tạm xa bạn một thời gian nhé! Để tìm lại tôi của một ngày hôm qua. Tìm lại tôi của ngày đầu bạn biết. Tôi… cũng không chắc mình sẽ tìm được, có thể trong tôi vẫn sẽ còn một chút con người của nỗi buồn – trầm lắng, lặng lẽ và hoài cổ. Nhưng tôi chắc chắn, mình sẽ học được cách bỏ lại phía sau mọi lo âu, cay đắng và thất bại để khởi đầu một ngày mới với một trái tim yêu thương và hồn nhiên nhất. Tôi sẽ nổ lực hết mình để sống với những khát khao, mơ ước mà mình luôn ấp ủ… Và, tôi sẽ lại tìm bạn, khi ấy, hãy chào đón tôi bằng một cái freehug nhé!:nghichngom::nghichngom::nghichngom:[/FONT]
[FONT=&quot]
[/FONT]
[FONT=&quot]Còn giờ, bạn à![/FONT]
[FONT=&quot]Cho tôi xin lỗi bạn vì tất cả những gì đã qua, cũng như, cảm ơn bạn vì những gì đã có… :mimcuoi::mimcuoi::mimcuoi:
[/FONT]
[FONT=&quot]
[/FONT]
[FONT=&quot]p/s: Lời nhắn này mình muốn gửi cho người bạn có nickname là Heo con, cùng ca khúc Seasons in the sun của nhóm Westlife. Cảm ơn các bạn đã giúp mình chuyển tải thông điệp này. Thân! :mimcuoi::mimcuoi::mimcuoi:
[/FONT]
 
Thích: 25 people

benny

Thanh viên kỳ cựu
21/11/10
1,240
10,452
113
Phổ Thông Năng Khiếu
#7
Hì, không biết em có được yêu cầu bài hát không nhỉ?
Nếu được, nhờ chương trình phát giúp em bài hát "Tạm biệt" do Khánh Linh trình bày. Bài hát này em xin gửi đến một người chị có nick name là Four-leaf Clover, kèm lời nhắn:
"Dù có thế nào đi nữa, chị vẫn là người hiểu em nhiều nhất. Cảm ơn chị vì những mòn quà tinh thần trong suốt thời gian qau. Chị đi, em sẽ không buồn, em hứa sẽ sống thật tốt để chờ ngày chị trở lại. Có những tình cảm không cần phải nói thành lời, chị nhỉ. Mong gặp lại chị trong một sớm bình yên."
:khochiu: :mimcuoi:
 
Thích: 15 people

nguyenminhthi90

Ban Cố Vấn
Thành viên BQT
8/11/09
454
3,141
93
29
HCMUT
me.zing.vn
#8
Hì, không biết em có được yêu cầu bài hát không nhỉ?
Nếu được, nhờ chương trình phát giúp em bài hát "Tạm biệt" do Khánh Linh trình bày. Bài hát này em xin gửi đến một người chị có nick name là Four-leaf Clover, kèm lời nhắn:
"Dù có thế nào đi nữa, chị vẫn là người hiểu em nhiều nhất. Cảm ơn chị vì những mòn quà tinh thần trong suốt thời gian qau. Chị đi, em sẽ không buồn, em hứa sẽ sống thật tốt để chờ ngày chị trở lại. Có những tình cảm không cần phải nói thành lời, chị nhỉ. Mong gặp lại chị trong một sớm bình yên."
:khochiu: :mimcuoi:
theo nội quy mới ban hành ngày hôm nay của ... a thì thành viên của nhóm radio KNSO ko được gửi quà tặng âm nhạc và lời nhắn trên chương trình :cuoinhamhiem:, mà phải tự gọi đt hoặc gặp mặt trực tiếp, các thành viên khác chỉ đóng vai trò ủng hộ tinh thần thoai :dangyeu:
 
Thích: 10 people

benny

Thanh viên kỳ cựu
21/11/10
1,240
10,452
113
Phổ Thông Năng Khiếu
#9
theo nội quy mới ban hành ngày hôm nay của ... a thì thành viên của nhóm radio KNSO ko được gửi quà tặng âm nhạc và lời nhắn trên chương trình :cuoinhamhiem:, mà phải tự gọi đt hoặc gặp mặt trực tiếp, các thành viên khác chỉ đóng vai trò ủng hộ tinh thần thoai :dangyeu:
Ặc, không chịu đâu. Phản đối..:phandoi:
 
Thích: 6 people

xphong229

[♣]Thành Viên CLB
11/10/10
115
594
93
27
Đại học Kinh tế TPHCM
#10
Ngày hôm qua là quá khứ, tương lai là một điều bí ẩn, hiện tại là một món quá. Hãy trân trọng món quà mà cuộc sống ban cho chúng ta.Xin cám ơn Radio về chủ đề ý nghĩa này.
 
Thích: 10 people

longteo

[♣]Thành Viên CLB
15/9/08
265
1,106
93
Trường Đời
#11
Lâu rồi vào forum chỉ để lướt qua xem số lượng thành viên bao nhiêu, đọc 1 vài bài tâm đắc nhưng cũng chẳng buồn comment. Có lẽ chủ đề "Hạnh phúc" này đúng tâm trạng?
2am rồi, bên ngoài trời mưa nặng hạt, trong đầu vẫn phải đấu tranh tư tưởng "Try again or walk away?". "I can see the pain living in your eyes and I know how hard you tried". Liệu rằng có nên tiếp tục khi gặp nhau chỉ đem đến đau khổ cho nhau?. "I can feel your heart and I sympathize and I never criticize". Anh có thể cảm được những gì em đang nghĩ và anh không trách về điều đó đâu. "You deserve to have so much more". Em xứng đáng được hạnh phúc hơn khi bên anh.
"Sao Băng" ạ, anh từng tự hỏi "Liệu rằng anh có nên tiếp tục chiến đấu khi em đã tìm được hạnh phúc?". Anh có nên ích kỷ và chiến đấu đến cùng? "This can't be the end.". "If we go again, all the way from the start. I will try to change things that killed our love". Anh từng nghĩ rằng chỉ cần có 1 cơ hội để bắt đầu lại, anh có thể thay đổi tất cả những thứ đã giết chết tình yêu chúng ta. "I do not want to let you down. I do not to hold you back from where you might belong." Nhưng em ạ, anh không muốn cướp em khỏi nơi mà em xứng đáng thuộc về. Có lẽ anh nên rộng lượng hơn, nên chấp nhận đau thương về chính mình "Losing you is painful to me. I would rather hurt myself than to ever make you cry. There's nothing left to say but goodbye".
"Sao băng" à, trước khi gặp em, anh có 1 niềm tin "Chỉ cần mình muốn là sẽ được" nhưng bây giờ anh nghiệm ra được một điều: " Cái gì là của mình thì rồi sẽ là của mình, cái gì không là của mình, dù có 1 lúc nào đó bất chợt nó là của mình, thì rồi nó cũng sẽ không là của mình". Đây là bài thơ anh gửi tặng em khi lần cuối cùng chúng ta nói chuyện với nhau và cũng là tất cả những gì anh muốn nhắn gửi đến Sao Băng.
"Tôi yêu em đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa
Hay hồn em phải gợn sóng u hoài

Tôi yêu em âm thầm không hy vọng
Lúc rụt rè khi hậm hực lòng ghen
Tôi yêu em yêu chân thành đằm thắm
Cầu em được người tình hơn tôi đã yêu em."

Anh muốn nhờ Thi và đội ngũ Radio KNS Online gửi đến bạn anh "Sao băng" bài hát "Goodbye" của nhóm Air Supply. Cảm ơn các em rất nhiều. Các em cố gắng nhé ;)
 
Thích: 16 people

nho0330

Thanh viên kỳ cựu
#12
hạnh phúc là cái ngay trước bạn, nhưng đôi khi bạn ko nhìn thấy ko sờ được ko biết quý trọng ko cảm nhận được nhưng thậy ra hạnh phúc là điều rất dơn giản,đôi khi chỉ là một nụ cười của một ai đó, một phút bên gia đình , được nhìn thấy ng mình quý trọng nhất, được yêu, được chờ đợi và được yêu thương, hạnh phúc là những điều chỉ đơn giản vậy thui nhưng đôi khi ta lại ko biết nó đơn giản vậy đó.
hãy quý trọng những giây phút bên gia đình bên bạn bè và bên ng mình thương yêu, hạnh phúc của mình chính là nụ cười của họ.................
[MUSIC][video=youtube;JlFGKlotIo4]http://www.youtube.com/watch?v=JlFGKlotIo4[/video][MUSIC]
 
Thích: 6 people

tritai

[♣]Thành Viên CLB
1/11/09
994
7,528
93
Lang thang
www.tritai.net
#13
Không biết phải viết thế nào. Nhiều thứ quá mà cũng không có can đảm để viết, gần tuần nay trong đầu lộn xộn nhiều ý nghĩ. Một tối mình cũng đưa ra quyết định sẽ hỏi rõ ràng. Mình cảm thấy mình đang cố gắng nhưng tuyệt vọng. Mình cần ai đó để quan tâm và chia sẽ, mình đã buông tay

Dù thế nào thì mình vẫn nợ họ một lời hứa, mình không thể chứng minh được gì ngoài cái mà họ gọi là không có gì là vĩnh cửu. Mình không biết nữa, bối rồi, hoang mang và nặng nề. Không trải qua quá nhiều thử thách, không thật sự chính chắn và giống như cái tên của mình...cảm nắng. Chắc chỉ là mình mơ mộng viễn vông thôi

Nhờ chương trình phát tặng cho mình ca khúc Katy của Lam Trường đến người đó cùng lời nhắn. Anh hay viết các lời yêu cầu để gởi lên các website lần lần đầu tiên anh được lên sóng. Apologize...một lời xin lỗi và giờ là mong mỏi niềm vui sẽ đến bên em. Hãy làm gì mà em thích. Thật sự em rất đáng trách vì em đã biến em và anh thành trò hề. Giận em nhưng thể nói làm sao để em tốt hơn. Hãy vững bước trên đường của mình. Chúc em thành công
 
Thích: 9 people

nhungv2

[♣]Thành Viên CLB
5/11/10
229
936
93
ĐH Mở TP.HCM
#14
Câu chuyện Muộn Màng làm mình nhớ tới bác của mình quá. Nhớ bác mà quạnh lòng. Hầu như những kí ức về bác, chỉ vỏn vẹn có dăm ba hình ảnh, dăm ba câu nói, bởi lúc đó còn nhỏ xíu hà, chẳng nhớ được bao nhiêu. Nhưng những hình ảnh và câu nói đó vẫn luôn văng vẳng trong tâm trí mình. Nhớ lắm dáng người cao cao, gầy gầy ấy. Nhớ lắm giọng nói trầm trầm, ồm ồm ấy. Nhớ lắm cây đàn guitar của bác. Nhớ lắm những hôm đi làm về mệt mà bác còn đạp xích lô chở tụi mình đi chơi, ăn kem... Nhớ lắm lời nói đùa mà bác thường chọc: từ cái mắc cá chân sẽ mọc lên 1 cái cây, mai mốt nó dài ra là phải chặt đi, chặt đi ròi lại mọc tiếp... lúc nó dài mà không chịu chặt là đi phải dạng chân như thế này này... Vậy mà hồi đó mình tin thật chứ, còn nhõng nhẽo đi nói mẹ........ Nhớ bác lắm!

Chẳng hiểu sao lại có cảm giác khó chịu đến thế, một cảm giác bứt rứt, một cảm giác muốn nói lời yêu thương bác... nhưng đã quá muộn. Bác đã ra đi, đi nơi xa lắm, không thể nói gì và làm gì. Cứ giống như đó là 1 kí ức trong tim mình, không thể làm gì... Khó chịu đến nhói lòng.

Bác hiền lắm, lại tốt bụng nữa. Vậy mà cuộc đời của bác nó khốn nạn lắm. Đã cơ hàn ròi còn mắc 1 căn bệnh không có thuốc trị. Nó cứ vật bác, làm bác đau đớn. Rồi bác đã ra đi, ra đi 1 cách yên bình và thanh thản, không một lời than thở.

Dù đau, dù bệnh, nhưng bác vẫn luôn cười. Mình luôn nhớ nụ cười hiền lành của bác, vẻ mặt vui tính của bác... Mình vẫn luôn tự hỏi, không biết bây giờ bác đang ở đâu, bác đang làm gì, bác như thế nào, nếu như một ngày nào đó mình bước sang bên kia của thế giới, thì điều đầu tiên mình muốn làm là tìm người thân của mình, nhất là bác.

Nếu được thì Radio KNSO giúp mình gửi bài hát "Biển nhớ" của Trịnh Công Sơn tới bác của mình với lời nhắn: "Bác ơi, con thương và nhớ bác lắm!" Dù biết bác sẽ không nhận được nhưng Radio KNSO giúp mình nhé...
 
Thích: 10 people

benny

Thanh viên kỳ cựu
21/11/10
1,240
10,452
113
Phổ Thông Năng Khiếu
#16
Phải chăng hạnh phúc quá mong manh? hay là ông trời quá bất công nhỉ?
Mọi chuyện cứ xảy ra và con người ta lại tiếc nuối! Hạnh phúc là thứ mà bất cứ ai trong chúng ta đều đang cố gắng tìm kiếm nhưng nó luôn ở cạnh bên. Thật kỳ lạ!
Hạnh phúc cũng chẳng trốn chúng ta, không giả tạo, không ngụy trang. Vậy mà, không phải ai cũng chấp nhận và nhận ra hạnh phúc đó mà trân trọng, yêu thương.
Lý trí, phải chăng Lý trí luôn là nhân vật ngăn cản chúng ta đến với hạnh phúc?
Hì, cũng không thật sự như vậy đâu chị à. Phải nói là "Nhờ lí trí ta mới nhìn thấy được hạnh phúc". Theo em thì hạnh phúc được khám phá bởi trí tuệ và tâm hồn mới chính là hạnh phúc vĩnh cửu.Cảm ơn chị đã chia sẻ với radio KNSO nhé!:mimcuoi:

---------- Post added at 10:49 PM ---------- Previous post was at 10:48 PM ----------

Ngày hôm qua là quá khứ, tương lai là một điều bí ẩn, hiện tại là một món quá. Hãy trân trọng món quà mà cuộc sống ban cho chúng ta.Xin cám ơn Radio về chủ đề ý nghĩa này.
Cảm ơn anh đã chia sẻ với Radio KNSO. Chương trình đã nhận được yêua6u2 của anh và sẽ đáp ứng trong kì tới. Chúc anh ngày vui!

---------- Post added at 10:52 PM ---------- Previous post was at 10:49 PM ----------

Lâu rồi vào forum chỉ để lướt qua xem số lượng thành viên bao nhiêu, đọc 1 vài bài tâm đắc nhưng cũng chẳng buồn comment. Có lẽ chủ đề "Hạnh phúc" này đúng tâm trạng?
2am rồi, bên ngoài trời mưa nặng hạt, trong đầu vẫn phải đấu tranh tư tưởng "Try again or walk away?". "I can see the pain living in your eyes and I know how hard you tried". Liệu rằng có nên tiếp tục khi gặp nhau chỉ đem đến đau khổ cho nhau?. "I can feel your heart and I sympathize and I never criticize". Anh có thể cảm được những gì em đang nghĩ và anh không trách về điều đó đâu. "You deserve to have so much more". Em xứng đáng được hạnh phúc hơn khi bên anh.
"Sao Băng" ạ, anh từng tự hỏi "Liệu rằng anh có nên tiếp tục chiến đấu khi em đã tìm được hạnh phúc?". Anh có nên ích kỷ và chiến đấu đến cùng? "This can't be the end.". "If we go again, all the way from the start. I will try to change things that killed our love". Anh từng nghĩ rằng chỉ cần có 1 cơ hội để bắt đầu lại, anh có thể thay đổi tất cả những thứ đã giết chết tình yêu chúng ta. "I do not want to let you down. I do not to hold you back from where you might belong." Nhưng em ạ, anh không muốn cướp em khỏi nơi mà em xứng đáng thuộc về. Có lẽ anh nên rộng lượng hơn, nên chấp nhận đau thương về chính mình "Losing you is painful to me. I would rather hurt myself than to ever make you cry. There's nothing left to say but goodbye".
"Sao băng" à, trước khi gặp em, anh có 1 niềm tin "Chỉ cần mình muốn là sẽ được" nhưng bây giờ anh nghiệm ra được một điều: " Cái gì là của mình thì rồi sẽ là của mình, cái gì không là của mình, dù có 1 lúc nào đó bất chợt nó là của mình, thì rồi nó cũng sẽ không là của mình". Đây là bài thơ anh gửi tặng em khi lần cuối cùng chúng ta nói chuyện với nhau và cũng là tất cả những gì anh muốn nhắn gửi đến Sao Băng.
"Tôi yêu em đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa
Hay hồn em phải gợn sóng u hoài

Tôi yêu em âm thầm không hy vọng
Lúc rụt rè khi hậm hực lòng ghen
Tôi yêu em yêu chân thành đằm thắm
Cầu em được người tình hơn tôi đã yêu em."

Anh muốn nhờ Thi và đội ngũ Radio KNS Online gửi đến bạn anh "Sao băng" bài hát "Goodbye" của nhóm Air Supply. Cảm ơn các em rất nhiều. Các em cố gắng nhé ;)
Em thật sự xúc động trước những dòng tâm sự của anh, tin là người bạn "Sao băng" của anh cũng sẽ thấy thế. Cảm ơn anh đã chia sẻ với chương trình, bài hát anh yêu cầu sẽ được đáp ứng tring kì tới. Chúc anh vui!

---------- Post added at 10:53 PM ---------- Previous post was at 10:52 PM ----------

hạnh phúc là cái ngay trước bạn, nhưng đôi khi bạn ko nhìn thấy ko sờ được ko biết quý trọng ko cảm nhận được nhưng thậy ra hạnh phúc là điều rất dơn giản,đôi khi chỉ là một nụ cười của một ai đó, một phút bên gia đình , được nhìn thấy ng mình quý trọng nhất, được yêu, được chờ đợi và được yêu thương, hạnh phúc là những điều chỉ đơn giản vậy thui nhưng đôi khi ta lại ko biết nó đơn giản vậy đó.
hãy quý trọng những giây phút bên gia đình bên bạn bè và bên ng mình thương yêu, hạnh phúc của mình chính là nụ cười của họ.................
[MUSIC][video=youtube;JlFGKlotIo4]http://www.youtube.com/watch?v=JlFGKlotIo4[/video][MUSIC]
Một điều đơn giản mà đầy ý nghĩa. Cảm ơn chị vì những dòng tâm sự và đoạn clip. Mong chị và mọi người sẽ đồng hành cùng Radio KNSO trong thời gian sắp tới!:mimcuoi:

---------- Post added at 10:55 PM ---------- Previous post was at 10:53 PM ----------

Không biết phải viết thế nào. Nhiều thứ quá mà cũng không có can đảm để viết, gần tuần nay trong đầu lộn xộn nhiều ý nghĩ. Một tối mình cũng đưa ra quyết định sẽ hỏi rõ ràng. Mình cảm thấy mình đang cố gắng nhưng tuyệt vọng. Mình cần ai đó để quan tâm và chia sẽ, mình đã buông tay

Dù thế nào thì mình vẫn nợ họ một lời hứa, mình không thể chứng minh được gì ngoài cái mà họ gọi là không có gì là vĩnh cửu. Mình không biết nữa, bối rồi, hoang mang và nặng nề. Không trải qua quá nhiều thử thách, không thật sự chính chắn và giống như cái tên của mình...cảm nắng. Chắc chỉ là mình mơ mộng viễn vông thôi

Nhờ chương trình phát tặng cho mình ca khúc Katy của Lam Trường đến người đó cùng lời nhắn. Anh hay viết các lời yêu cầu để gởi lên các website lần lần đầu tiên anh được lên sóng. Apologize...một lời xin lỗi và giờ là mong mỏi niềm vui sẽ đến bên em. Hãy làm gì mà em thích. Thật sự em rất đáng trách vì em đã biến em và anh thành trò hề. Giận em nhưng thể nói làm sao để em tốt hơn. Hãy vững bước trên đường của mình. Chúc em thành công
Cố lên nhé anh. Cuộc sống tuy có những lúc thăng trầm, nhưng sẽ rất vui khi ta vượt qua được những điều muộn phiền trong tâm thức đó. Cố gắng phấn đấu và sống thật tích cực anh nhé! Chương trình đã nhận được b=yêu cầu của anh và sẽ đáp unguunngg1trong kì tới.. Chúc anh luôn vui!^^

---------- Post added at 10:56 PM ---------- Previous post was at 10:55 PM ----------

Câu chuyện Muộn Màng làm mình nhớ tới bác của mình quá. Nhớ bác mà quạnh lòng. Hầu như những kí ức về bác, chỉ vỏn vẹn có dăm ba hình ảnh, dăm ba câu nói, bởi lúc đó còn nhỏ xíu hà, chẳng nhớ được bao nhiêu. Nhưng những hình ảnh và câu nói đó vẫn luôn văng vẳng trong tâm trí mình. Nhớ lắm dáng người cao cao, gầy gầy ấy. Nhớ lắm giọng nói trầm trầm, ồm ồm ấy. Nhớ lắm cây đàn guitar của bác. Nhớ lắm những hôm đi làm về mệt mà bác còn đạp xích lô chở tụi mình đi chơi, ăn kem... Nhớ lắm lời nói đùa mà bác thường chọc: từ cái mắc cá chân sẽ mọc lên 1 cái cây, mai mốt nó dài ra là phải chặt đi, chặt đi ròi lại mọc tiếp... lúc nó dài mà không chịu chặt là đi phải dạng chân như thế này này... Vậy mà hồi đó mình tin thật chứ, còn nhõng nhẽo đi nói mẹ........ Nhớ bác lắm!

Chẳng hiểu sao lại có cảm giác khó chịu đến thế, một cảm giác bứt rứt, một cảm giác muốn nói lời yêu thương bác... nhưng đã quá muộn. Bác đã ra đi, đi nơi xa lắm, không thể nói gì và làm gì. Cứ giống như đó là 1 kí ức trong tim mình, không thể làm gì... Khó chịu đến nhói lòng.

Bác hiền lắm, lại tốt bụng nữa. Vậy mà cuộc đời của bác nó khốn nạn lắm. Đã cơ hàn ròi còn mắc 1 căn bệnh không có thuốc trị. Nó cứ vật bác, làm bác đau đớn. Rồi bác đã ra đi, ra đi 1 cách yên bình và thanh thản, không một lời than thở.

Dù đau, dù bệnh, nhưng bác vẫn luôn cười. Mình luôn nhớ nụ cười hiền lành của bác, vẻ mặt vui tính của bác... Mình vẫn luôn tự hỏi, không biết bây giờ bác đang ở đâu, bác đang làm gì, bác như thế nào, nếu như một ngày nào đó mình bước sang bên kia của thế giới, thì điều đầu tiên mình muốn làm là tìm người thân của mình, nhất là bác.

Nếu được thì Radio KNSO giúp mình gửi bài hát "Biển nhớ" của Trịnh Công Sơn tới bác của mình với lời nhắn: "Bác ơi, con thương và nhớ bác lắm!" Dù biết bác sẽ không nhận được nhưng Radio KNSO giúp mình nhé...
Thật vô cùng cảm động trước tình cảm của chị dành cho người bác của mình. Mong chị luôn nhớ mãi những cảm xúc thân thương ấy. Cùng chia sẻ thật nhiều và luôn đồng hành cùng Radio KNSO, chị nhé!:nghichngom:
 
Thích: 15 people

doonyin

[♣]Thành Viên CLB
8/1/11
156
1,236
93
Hà Nội
#17


Một nhà văn, nhà diễn giải nổi tiếng trong bộ phim “Love Happens” đã viết cuốn sách mang tên “A-Okay”. Anh dẫn dắt nhiều người vượt qua nỗi sợ của bản thân. Họ cầm nến, nói lên nỗi sợ trong quá khứ, rồi bước qua một bàn than đá hừng hực lửa cháy dưới chân. Chân họ đau rát, bỏng và sưng lên nhưng lòng họ vui vì họ tự nguyện bước qua quá khứ.

Đối với mọi người, anh là một con người vĩ đại khi giúp mọi người không chỉ trút bỏ đau khổ mà còn hướng con đường tương lai cho họ. Đến buổi diễn giải quan trọng, anh lại tỏ ra bối rối và anh cầm micro run rẩy mà nói rằng ”Tôi xin lỗi. Tôi không thể lừa dối các bạn mãi được.Tôi nhìn các bạn vượt qua nỗi đau của mình. Tôi ghen tị với các bạn. Vì…tôi không thể vượt qua nỗi đau của chính mình” Và anh khóc, nói trong tiếng nghẹn đứt quãng ”Trời đang mưa…Một con chó ở ngang đường…Tôi và vợ tôi đang tranh cãi về màu sơn của căn bếp. Màu sơn…Chiếc xe lao ngay vào cột, cô ấy chết tại chỗ… Tôi là người lái xe, không phải vợ tôi. Tôi đã giết vợ tôi ! Tôi đã giết cô ấy” Anh ôm mặt khóc nhiều hơn. Đôi mắt vợ anh khi chết vẫn mở to một cách kì lạ. Một người đứng sau hậu trường, đôi mắt cũng ngấn đầy nước cất giọng ”Đó chỉ là tai nạn. Chỉ là một trong những tai nạn kì dị. Con đã bỏ đi lâu quá rồi... Ta đã mất đi một đứa con gái, không thể mất thêm một đứa con trai !”
Trước đó, anh đã thả bay một con vẹt trắng mà vợ anh yêu quý…
Đúng là anh đã bỏ đi quá lâu. Anh đã dùng thời gian để băng bó những vệt cháy trong tim mình. Nhưng mỗi khi anh chạm vào cuộc đời ai đó để đưa ra lời khuyên cho họ, là mỗi lần vệt cháy càng sậm màu, càng loang lổ và … càng đau đớn.

Ai cũng mang trong tim mình một nỗi đau. Đó là nỗi khổ về hoàn cảnh sống; là quá khứ; là sự ra đi, chia cắt và mất mát. Không có thước đo cho nỗi đau của ai nhiều hơn ai. Đi qua nỗi đau là một hành trình – hành trình làm thay đổi những con – người – bình – thường thành con người phi thường. Thời gian sẽ cho ta thấy ta đang ở đâu.


Mình không bao giờ tin vào những câu – chuyện – cổ - tích. Một cái kết có hậu chỉ là sự bù đắp cho hàng vạn những cái kết dang dở khác. Nếu có cổ tích, ai đó chỉ biến mất tạm thời và khi mở mắt ra, ai đó lại quay trở về. Van xin trăm lần trước cuộc đời, cũng chỉ là một sự thật nguyên vẹn như thế. Nhưng thời gian cũng giúp mình hiểu, cổ tích ở trong lòng mình, luôn làm sống mãi những giá trị quý giá. Quan trọng là đừng để mất lòng tin.

Với đề tài này, doonyin chỉ có thể viết ra nhiêu đây. Doonyin sợ phải dùng hai từ “nỗi đau”, bài viết này doonyin đã phải lặp đi lặp lại nhiều lần hai từ đó. Thật sự là không chịu được. :)

p/s:
Benny, em đừng trích nguyên một đoạn rồi comment bên dưới. Với bài viết này thôi. Chị cám ơn em !
longteo. Bài thơ "Tôi yêu em" của Puskin :).
 
Thích: 8 people

Tường Nguyên

Thanh viên kỳ cựu
27/7/09
49
565
83
Thiên đường
#18
Tường Nguyên cũng gửi 1 lá thư yêu cầu đến Radio KNSO.
Rất xin lỗi vì nhớ nhầm hạn cuối gửi yêu cầu, nhưng vẫn mong rằng cuộc sống tươi đẹp này luôn tồn tại những câu chuyện cổ tích.
 
Thích: 2 people

jodiepham2204

Super Moderator
11/6/09
393
3,391
93
30
Ohyeah
www.facebook.com
#19
Em ở đây mà anh chẳng biết,
Để đời mình là một vòng tròn xoay.
Ngã rẽ nào cho đôi mình gặp lại,
Vòng xoáy nào ta gọi là nhân duyên.


Thế nên, hạnh phúc chẳng phải đang song hành cùng ta đó sao..?
Phải chăng ta tham lam nên mù quáng, không tìm thấy hạnh phúc ở đâu, lắm lúc sao ta cứ khờ khạo tin rằng hạnh phúc đang chờ đón ở cuối con đường..

Hãy trân trọng những gì mình đang có vì biết đâu nó chỉ xuất hiện duy nhất một lần trong cuộc đời ta mà thôi.


Hạnh phúc giản dị như thế đó... :)
 
Thích: 6 people

benny

Thanh viên kỳ cựu
21/11/10
1,240
10,452
113
Phổ Thông Năng Khiếu
#20
Tường Nguyên cũng gửi 1 lá thư yêu cầu đến Radio KNSO.
Rất xin lỗi vì nhớ nhầm hạn cuối gửi yêu cầu, nhưng vẫn mong rằng cuộc sống tươi đẹp này luôn tồn tại những câu chuyện cổ tích.
Cảm ơn bạn đã gửi thư chia sẻ cùng Radio KNSO . Ban biên tập sẽ đáp ứng yêu cầu của bạn trong kì tới. Mong bạn luôn đồng hành cùng chương trình!:mimcuoi:

---------- Post added at 12:15 AM ---------- Previous post was at 12:13 AM ----------

Em ở đây mà anh chẳng biết,
Để đời mình là một vòng tròn xoay.
Ngã rẽ nào cho đôi mình gặp lại,
Vòng xoáy nào ta gọi là nhân duyên.


Thế nên, hạnh phúc chẳng phải đang song hành cùng ta đó sao..?
Phải chăng ta tham lam nên mù quáng, không tìm thấy hạnh phúc ở đâu, lắm lúc sao ta cứ khờ khạo tin rằng hạnh phúc đang chờ đón ở cuối con đường..

Hãy trân trọng những gì mình đang có vì biết đâu nó chỉ xuất hiện duy nhất một lần trong cuộc đời ta mà thôi.


Hạnh phúc giản dị như thế đó... :)
Cảm ơn những chia sẻ của chị cùng radio KNSO. Hạnh phúc quả thật rất đơn giản, không ở đâu xa xôi cả mà ở quanh chúng ta. Mong chị sẽ cùng đồng hành với chương trình !
 
Thích: 4 people

Bình luận bằng Facebook