[Gia Đình] Tờ hóa đơn - Một câu chuyện ý nghĩa về mẹ

Thảo Htt

[♣]Thành Viên CLB
4/7/11
76
449
53
30
ĐH Luật HCM
#1
Peter là con của một chủ cửa hàng bách hóa nhỏ. Mỗi ngày Peter thường được mẹ giao nhiệm vụ đem những hóa đơn đến bưu điện gửi.

Ngày kia Peter nghĩ: Mình phải viết một hóa đơn gửi cho mẹ, trong đó viết rõ những khoản mà mẹ phải trả cho mình về những gì đã làm cho mẹ mỗi ngày. Peter xoa tay hài lòng, đọc đi đọc lại và đặt trên bàn trang điểm của mẹ.


Sáng hôm sau, mẹ cậu nhận được hóa đơn ghi:


"Mẹ cần thanh toán cho con những khoản sau:


- Vận chuyển đồ dùng về nhà: 2 đồng


- Đem thư đến bưu điện: 1 đồng


- Giúp dọn dẹp vườn hoa: 2 đồng


- Cả tuần lễ vâng lời: 1 đồng


Tổng cộng: 6 đồng"


Đến bữa tối, Peter thấy dưới khay ăn của mình 6 đồng tiền công. Cậu rất vui, nhưng cậu lại thấy kèm theo một hóa đơn thu tiền khác mà tên người nhận là cậu.


Peter rất ngạc nhiên. Peter đọc:

- Sống 10 năm hạnh phúc trong ngôi nhà của mẹ: 0 đồng


- Chi phí cho việc sinh hoạt, ăn uống trong 10 năm: 0 đồng


- Chăm sóc Peter mỗi khi đau bệnh: 0 đồng


- Một người mẹ luôn thương yêu và lo lắng : 0 đồng


Tổng cộng: 0 đồng


Peter đọc đi đọc lại tờ hóa đơn. Cậu hối hận đỏ mặt.


Lát sau, Peter đến bên mẹ và rúc vào lòng mẹ, nhè nhẹ bỏ 6 đồng tiền vào túi mẹ.

 
Thích: 9 people

Happy Life

[♣]Thành Viên CLB
10/8/10
170
1,354
93
25
Happy Island
#2
1 Câu chuyện hay. Những gì mẹ đã dành tặng cho mình thật rất lớn lao :) Nhưng đến tận bây giờ khi ở tuổi 17 mình mới cảm nhận được. Có lẽ đã hơi muộn rồi :)

Tình yêu thương đó quá lớn. Quá tuyệt vời, nhưng mấy ai biết trân trọng, hay để mất đi rồi lại hối tiếc...

Mình cũng từng đọc 1 bài viết về những lời nói dối của mẹ. Thấy sao mà thân thương ngọt ngào quá :)

Thuở nhỏ, gia đình cậu bé rất nghèo, tới bữa, chẳng mấy khi có đủ cơm ăn, mẹ liền lấy cơm ở trong chén mình chia đều cho các con. Mẹ bảo: Các con, ăn nhanh đi, mẹ không đói! Đó là câu nói dối đầu tiên của Mẹ.


Khi cậu bé lớn dần lên, người mẹ tảo tần lại tranh thủ những ngày nghỉ cuối tuần, đến những vùng đầm hồ ven đô bắt cá về cho con ăn cho đủ chất. Cá rất tươi, canh cá cũng rất ngon. Khi các con ăn thịt cá, mẹ lại ngồi một bên nhằn đầu cá. Lấy lưỡi mà liếm những mảnh thịt sót lại trên đầu cá. Cậu bé xót xa, liền gắp miếng cá trong bát mình sang bát mẹ, Mẹ không ăn, lại dùng đũa gắp trả miếng cá về bát cậu bé. Mẹ bảo: Con trai, con ăn đi, mẹ không thích ăn cá. Mẹ nói câu nói dối thứ hai.

Lên cấp 2, để nộp đủ tiền học phí cho cậu bé và anh chị, Vừa làm thợ may, mẹ vừa đến Hợp tác xã nhận vỏ hộp diêm về nhà ngồi cặm cụi mà dán vào mỗi tối, để kiếm thêm chút tiền chi tiêu cho gia đình. Một buổi tối mùa đông, nửa đêm cậu bé tỉnh giấc. Thấy mẹ vẫn còng lưng dán vỏ bao diêm bên cạnh chiếc đèn dầu. Cậu bé nói: Mẹ à, mẹ đi ngủ thôi, sáng ngày mai mẹ còn phải đi làm nữa mà. Mẹ cười nhẹ: Con trai, đi ngủ đi. Mẹ không buồn ngủ! Mẹ lại lần thứ ba nói dối..

Ngày thi vào trung học, mẹ xin nghỉ làm, Ngày nào cũng đứng ở cổng trường thi, làm chỗ dựa tinh thần cho cậu bé đi thi. Đúng vào mùa hạ, trời nắng khét tóc. Người mẹ nhẫn nại đứng dưới cái nắng hè gay gắt chờ con suốt mấy tiếng đồng hồ. Tiếng chuông hết giờ đã vang lên. Mẹ nghiêng người đưa cho cậu bé bình trà đã được pha sẵn, dỗ dành cậu bé uống, bình trà nồng đượm, tình mẹ còn nồng đượm hơn. Nhìn thấy bờ môi khô nẻ và khuôn mặt lấp lánh mồ hôi của mẹ, cậu bé liền đưa bình trà trong tay mời mẹ uống. Mẹ bảo: Con uống nhanh lên con. Mẹ không khát!! Mẹ nói dối lần thứ tư.

Sau khi Cha lâm bệnh qua đời, Mẹ vừa làm Mẹ vừa làm Cha. Vất vả với chút thu nhập ít ỏi từ nghề may vá. Ngậm đắng nuốt cay nuôi con ăn học, cái khổ không lời nào kể xiết. Có chú Lý ngồi sửa đồng hồ dưới chân cây cột điện đầu ngõ biết chuyện, việc lớn việc nhỏ chú đều tìm cách qua giúp một tay. Từ chuyển than, gánh nước, giúp ít tiền cho gia đình cậu bé tội nghiệp. Con người chứ đâu phải cây cỏ, lâu rồi cũng sinh tình cảm. Hàng xóm láng giềng biết chuyện đều khuyên mẹ tái giá, việc gì phải một mình chịu khổ thế. Nhưng qua nhiều năm mẹ vẫn thủ thân như ngọc, kiên quyết ko đi bước nữa. Mọi người có khuyên mẹ kiên quyết không nghe. Mẹ bảo: Mẹ không yêu chú ấy. Mẹ nói dối lần thứ 5.

Sau khi cậu bé và các anh chị cậu tốt nghiệp đại học đi làm. Mẹ nghỉ hưu rồi nhưng vẫn tiếp tục làm những việc lặt vặt ở chợ để duy trì cuộc sống. Các con biết chuyện thường xuyên gửi tiền về để phụng dưỡng mẹ. Mẹ kiên quyết không nhận, tất cả tiền con gửi về mẹ đều gửi trả. Mẹ bảo: Mẹ có tiền mà! Mẹ nói dối lần thứ 6

Cậu bé ở lại trường dạy 2 năm, sau đó thi đỗ học bổng học thạc sỹ ở một trường đại học danh tiếng của Mỹ. Sau khi tốt nghiệp cậu ở lại làm việc tại một công ty nghiên cứu máy móc. Sống ở Mỹ một thời gian, khi đã có chút điều kiện. Cậu bé muốn đưa mẹ qua Mỹ sống để phụng dưỡng mẹ tốt hơn. Nhưng lại bị mẹ từ chối. Mẹ bảo: Mẹ không quen! Mẹ nói dối lần thứ 7.

Nhiều năm trôi qua, mẹ lâm trọng bệnh, phải vào viện điều trị. Khi con trai đáp máy bay từ nơi xa xôi về thăm mẹ, mẹ già đi nhiều và yếu quá rồi. Nhìn mẹ bị bệnh tật dày vò đến chết đi sống lại, thấy con trai đau đớn vì thương xót mẹ. Mẹ lại bảo: Con trai, đừng khóc, mẹ không đau đâu. Và đấy là lời nói dối cuối cùng của mẹ.

 
Thích: 5 people

benny

Thanh viên kỳ cựu
21/11/10
1,241
10,458
113
Phổ Thông Năng Khiếu
#3
Các câu chuyện này đều đã từng được đăng trên facebook của câu lạc bộ Kỹ năng sống, mọi người có thể tìm hiểu thêm ở đó nhé.
Cố lên nha chị Thảo! Em khuyến khích chị tự viết bài theo cách riêng của mình! :mimcuoi:
 
Thích: 3 people

Bình luận bằng Facebook