[Truyện] Thiếu và đủ

kieuphuong

Thanh viên kỳ cựu
8/6/09
652
5,968
93
32
ĐH Ngân Hàng
#1
truyện này mình đọc nhiều lần rồi, nhưng lần nào đọc cũng thấy hay. cả nhà đọc nha!

Hắn thiếu một cái góc, và hắn rất buồn vì điều đó


Hắn bắt đầu đi tìm góc còn thiếu của mình


Hắn đi về phía trước, hát mấy câu hát thế này:
"Ô, ta đi tìm một góc bị thất lạc
Ta đi tìm một góc bị thất lạc
Ahaha, lên đường nào, đi tìm góc bị thất lạc..."



Có lúc, hắn phải chịu cái nắng thiêu đốt của mặt trời


Tiếp đó là trận mưa lạnh


Có lúc bị tuyết làm cho lạnh cóng
Nhưng sau đó mặt trời lại hiện ra sưởi ấm hắn


Có lẽ vì hắn thiếu một góc nên không lăn nhanh được.
Đôi lúc, hắn dừng lại nói chuyện với bác giun


Hoặc hít hà hương thơm của hoa


Cũng có lúc hắn lăn nhanh, vượt qua cả bọ cánh cứng


Cũng có lúc để bọ cánh cứng vượt qua


Khi vui, chính là những lúc thế này đây...

Hắn tiếp tục đi, vượt qua cả biển lớn
"Ôi, ta đi tìm một góc bị thất lạc,
Đi qua cả chân trời góc bể,
Hành trình vạn lý không sợ xa xôi,
Ta đi tìm một góc bị thất lạc"


Vượt qua cả ao sâu, rừng rậm

Trèo đèo...

Trượt dốc...


Cho đến một ngày, xem này:
"Ta đã tìm thấy một góc bị thất lạc rồi" Hắn reo lên.

"Ta đã tìm thấy góc bị thất lạc,
Hành trình vạn lý không sợ xa xôi,
Ta tìm thấy rồi..."

"Chờ chút đã" Cái góc nhỏ nói. "Đừng có hát gì đường xá xa xôi..."


"Tôi không phải là cái góc bị thất lạc của anh
Tôi không phải là cái góc của ai cả
Tôi là góc của riêng tôi
Cho dù là góc bị thất lạc của ai đó đi chăng nữa
Tin chắc tôi không phải là của anh"


"Ồ" Hắn buồn phiền nói.
"Xin lỗi đã làm phiền"
Hắn lại tiếp tục lên đường


Hắn tìm thấy một góc khác


Nhưng lại nhỏ quá


Còn cái góc này thì lại lớn quá


Cái góc này lại quá nhọn


Cái góc này lại quá vuông vắn


Có một lần, hắn tìm thấy một góc thiếu vừa xinh... Nhưng hắn giữ không chặt


Cái góc khuyết rơi mất



Lần khác, hắn tóm chặt quá


khiến nó vỡ vụn



Hắn lại tiếp tục lên đường


Và gặp phải không ít hiểm nguy



Rơi xuống vực


Đụng đầu vào tường đá


Sau đó, một ngày kia
Hắn lại gặp được một cái góc khác có vẻ rất hợp



"Halo" Hắn chào.
"Halo" Cái góc kia chào
"Cậu là góc bị thất lạc của ai phải không ?"
"Không"
"Thế thì cậu chỉ là góc của cậu thôi à ?"
"Tôi có thể là góc bị thất lạc của ai đó, và cũng có là một góc của riêng tôi."
"Cậu không muốn làm một góc của tôi, có đúng không ?"
"Không hẳn là như thế."
"Có lẽ chúng ta không thật hợp nhau lắm..."
"Đừng nói vậy..."


"Thế nào ?"
"Cảm giác rất tuyệt"



"Rất hợp"
"Hợp quá đi mất"
"Phù ! Rốt cuộc cũng tìm thấy ! Tìm thấy rồi"


Hắn lăn về phía trước
Vì không khuyết góc nào nên hắn càng lăn càng nhanh
Từ trước tới giờ, chưa bao giờ lăn nhanh như thế
Nhanh đến mức không dừng lại được
Cũng không thể nói chuyện với bác giun được


Cũng không thể thưởng thức hương thơm của hoa


Bươm bướm cũng không ghé chân đậu lên mình hắn


Mà hắn cũng không thể hát bài hát vui vẻ của hắn nữa
Hắn cố hát:
"Ta đã tìm được một góc thất lạc của ta..."

Nhưng chỉ ra thế này:
"Ô ! khao khao khơ khớ y khao,
Khao khao khơ khớ y khao,
Khản khẩy khủ khẩn khu kha khẻo khảo khảo..."

Ôi trời, hắn chẳng thiếu thốn gì
Mà sao không hát được nữa thế này


"Mình hiểu rồi" Hắn nghĩ.
"Có nguyên do cả đây" Và hắn ngừng lại.


Nhẹ nhàng thả góc thiếu kia ra


Rồi ung dung đi tiếp


Hắn vừa đi, vừa khe khẽ hát

"Ô, ta đi tìm một góc bị thất lạc
Ta đi tìm một góc bị thất lạc
Ahaha, lên đường thôi
Ta đi tìm một góc bị thất lạc"


 

Bình luận bằng Facebook

Similar threads

Similar threads