Nhật ký, ngày...tháng...năm...

jodiepham2204

Super Moderator
11/6/09
393
3,391
93
30
Ohyeah
www.facebook.com
Trả lại em yêu con đường học trò,
Những ngày thủ đô tưng bừng phố xá,
Chủ Nhật uyên ương hẹn hò đây đó.
Uống ly chanh đường uống môi em ngọt

Trả lại em yêu mối tình vời vợi,
Ngôi trường thân yêu bạn bè cũ mới.
Đường buồn anh đi bao giờ cho tới,
Nỗi đau cao vời, nỗi đau còn dài....


http://mp3.zing.vn/bai-hat/Tra-Lai-Em-Yeu-Tran-Thai-Hoa/IWZEZZ7A.html
 
Thích: 5 people

hoahong39

[♣]Thành Viên CLB
16/8/10
308
1,299
93
27
ĐH DL văn lang
mình sẽ cố gắng hơn từ ánh mắt khinh thường đó .dám khinh thường tôi ak .được đó!!! hãy nhín cho kĩ nha ^^tôi sẽ biến ánh mắt khó chịu ấy thành ành mắt dễ thương.cảm ơn ánh mắt đo.
........................................................................................................................................................................................................................
cảm ơn trang nhật kí của anh KID
 
Thích: 4 people

cẩm tú cầu

[♣]Thành Viên CLB
10/12/08
292
3,714
93
Một nơi nào đó
Tôi đang rất vui, không biết làm thế nào để diễn tả niềm vui cảu mình nữa. Có lẽ khi đã tìm được cho mình sự cân bằng trong chính nội tâm của mình, cuộc sống sẽ trở nên cân bằng và đáng yêu biết mấy.

Mọi người quanh tôi, tôi yêu họ.

Mỗi ngày trôi qua tôi gặp rất rất nhiều người, mỗi người trong số họ đều mang lại cho tôi những niềm vui khôn tả.

Nhật và Quyên hôm qua mới gặp, nụ cười của Nhật thật là không thấy tổ quốc đâu nữa, thế mà chị gái tôi bảo nó dễ thương, mặc dù tôi vẫn cãi nó giống khỉ vô cùng:lungtung:, nhưng mà mỗi lần thấy Nhật cười tôi lại cảm thấy vui ơi là vui, không biết Nhật có giận tôi khi tôi chọc nó giống khỉ không nhỉ?

Tôi cứ nghĩ khi gặp Sao Băng một người bạn đầy nỗi buồn trong diễn đàn sẽ có toàn chuyện buồn để nghe và chuẩn bị cho mình tư thế u buồn sầu khổ thế nhưng thật lạ chúng tôi gặp nhau những câu chuyên làm cho người ta điên đầu bây giờ lại được nhìn bằng một nỗi niềm khác.. sao đầy những niềm vui.. khi ta nhìn một sự việc bằng một thế giới quan khác thì mọi việc trở nên dễ dàng và vui vẻ.

Đêm về nằm cạnh chị gái ngủ, hai chị em tám mãi chẳng ngủ được, kể cho chị nghe nhiều thứ chuyện đám bạn có hai đứa đang yêu nhau, thằng em chọc ngứa miệng xía vào tám giúp bảo: Yêu thì cứ yêu đâu cần nghĩ thật nhiều chi cho mệt, chỉ cần thời khắc hiện tại thật vui và hạnh phúc là đủ.

Ngẫm lại cuộc đời này thật là vui biết bao?


Những cuộc gặp gỡ đầy nhưng niềm thương mến, họ là những niềm vui sướng ….
Ngày mai sẽ lại những cuộc gặp gỡ, những nụ cười và cả những niềm vui. Sống trọn vẹn với ngày hôm nay đó là hạnh phúc.
 
Thích: 6 people

hainguyen

[♣]Thành Viên CLB
22/4/09
391
3,881
93
ĐH Kinh Tế
Rất là bực bội, bực bội, bực bội....
Muốn ai xuất hiện trước mặt, gây sự, để đập cho 1 fát, xu hướng bạo lực ngày càng gia tăng....nhưng đang rất là khó chịu...
Hôm qua, cứ ngơ ngơ như 1 con điên ngoài đường, qua đường k thèm tránh xe luôn, giỏi. Từ bao giờ lại không biết yêu bản thân như này nhỉ!
Hình như mọi thứ đều khó, mình đã rất ghét những người mở miệng ra nói chán cuộc sống, vì mình yêu cuộc sống lắm, mình trân trọng những phút giây mình được sống. Ấy vậy mà đôi khi mình cũng thấy vô nghĩa làm sao...trách sao người khác...
Tự dưng tủi thân, vì chỉ có 1 mình, dẫu trước giờ vẫn vậy, chỉ thích gọi em khi bất ổn, chẳng để làm gì, chỉ để bình yên, nhưng mà giờ, rất ngại gọi, sợ làm fiền em, vì em đang có một mối quan tâm khác, làm fiền em nhiều, không tốt, phải không em? Trước đây, em vẫn hay gọi mình khi mình không gọi em, giờ thì không còn thế nữa, em cũng bận với cuộc sống của em.
Mình đã rất hư, ăn tối rất trễ, không nuông chiều bản thân, cuối cùng rồi đâu có ai thương mình nếu như mình không biết yêu thương nó chứ. Lê la ngoài đường, rũ rượi, đó là mình ư....
Dường như đôi khi muốn vứt bỏ một cái gì đó không phải dễ.
Ai đó đã nói, xử lí tình cảm thì không làm nên cái gì, ừa, có lẽ chỉ vì điều đó mà mình sẽ không ra cái gì chăng?
Thật là điên khùng, nhưng cuối cùng vẫn phải thừa nhận, mình chỉ là một kẻ rất yếu đuối, yếu đuối
 
Thích: 6 people

jodiepham2204

Super Moderator
11/6/09
393
3,391
93
30
Ohyeah
www.facebook.com
Hỏi đi đâu, làm gì...
Trả lời.
Rồi cấm không được làm...
Lấy cái quyền gì mà cấm chứ, ta là ta, ta sống cuộc sống của ta kia mà! Nhức cả cái đầu!
Ăn trúng cái gì mà đụng vào đâu là cấm đó. Mình khác người ta chứ! Nghĩ cho người ta với coi!
Điên rồi nha!
Càng cấm ta càng làm!

(Nhịn đói chết quách cho xong!)
 
Thích: 4 people

*-monkey-*

Thành viên năng động
21/3/11
22
121
28
SGU
Reng...reng....
-Tao nghe mày ơi!
-Ê mày, đặt xe chưa? 30 mày về không????
-Tao không về mày ơi :(
......
-Ê mày đặt xe chưa?
-Tao không về mày ơi....
.....
Đặt xe chưa mày???
Khi nào mày về???
Mày về chưa? Tao đặt vé tụi mình về nha.....

Những ngày này thật mệt mỏi, điện thoại đến, đứa nào cũng chỉ đề cập đến 1 vẫn đề: 30/4 có về không????
Nhìn người ta lo chuẩn bị, sắp xếp để về quê tự dưng thấy mình tủi thân, thấy mình tội nghiệp. Mình cũng muốn về, muốn được gặp ba mẹ, muốn được thấy ngôi nhà nhỏ của mình nhưng không thể. Dạo này, chuyện gì mình làm cũng không được như trước nữa,cả học hành lẫn công việc,mình càng ngày càng đi xuống.Mọi thứ nó rối tung lên và mình không thể nào sắp xếp được thời gian để về nhà nữa, mình phải lấy những ngày nghỉ này để hoàn thành công việc.Từ lúc xuống học tới giờ vẫn chưa được về nhà lần nào cả, giỗ tổ vừa rồi cũng không về, mẹ gọi điện hối về, đành hứa với mẹ là 30/4 con về mẹ nha.Vậy mà bây giờ........
Chẳng hiểu mình nữa,tại sao mình mất khả năng sắp xếp công việc và chuyện học tập rồi?Tại sao mình không thể dung hòa mọi thứ được nữa???????
Nhớ ba mẹ, nhớ nhà =[
Chúc mọi người về quê vui vẻ
 
Thích: 6 people

vinguyen

[♣]Thành Viên CLB
10/1/10
93
1,212
83
29
Nhớ cái trang này...lâu lắm òi, ta mới vô đây mà gào thét...Chẳng biết vì sao nữa...ước gì cho ta cái đầu của nhà thông thái để hiểu được vì sao ta có những thay đổi đó...

Mọi người về quê nghỉ lễ rồi nhỉ? Nhà ta gần nên chẳng biết về có cảm giác thú vị gì không...Chẳng biết nghỉ lễ có gì vui không, ta chẳng mong đợi...
 
Thích: 5 people

nguyentham_nh

[♣]Thành Viên CLB
3/7/10
117
894
93
29
Đọc tâm sự của mọi người, thấy mình thật muốn làm nhiều điều quá, mà sức mình có hạn. Lại nghĩ đến sự trọn vẹn, và nghĩ lại mình cũng chẳng trọn vẹn là bao. Vậy mà còn cho đó là mục tiêu trong năm của mình chứ, hic. Muốn đi tắm mưa, haizz....
 
Thích: 6 people

nguyentham_nh

[♣]Thành Viên CLB
3/7/10
117
894
93
29
Đọc tâm sự của mọi người, thấy mình thật muốn làm nhiều điều quá, mà sức mình có hạn. Lại nghĩ đến sự trọn vẹn, và nghĩ lại mình cũng chẳng trọn vẹn là bao. Vậy mà còn cho đó là mục tiêu trong năm của mình chứ, hic. Muốn đi tắm mưa, haizz....
 
Thích: 4 people

ohchick

Thanh viên kỳ cựu
14/5/10
265
1,551
93
ĐH Bách Khoa
Hôm nay tôi đọc một bài viết của một anh trong diễn đàn.
Một người không thân....chính xác thì cũng chưa nói chuyện với anh được 5 lần và số câu chắc cũng không quá 10.....
Nhưng anh ấy cũng làm tôi chú ý vì là một trong những người tích cực.
Và anh ấy muốn ra đi và có những người ở lại đau buồn chất nhận.
Đã sắp tròn 1 năm chick tham gia diễn đàn,từng rất thích post bài.
Cũng như những người mới có nhiệt huyết cháy rồi nhận ra không hiệu quả không được định hướng xong tắt lịm...................
Có lẽ bài toán này chưa được thay đổi lắm : Thành viên mới -> ham hố viết bài ->được mọi người chú ý -> mọi người khuyên nên sữa cách viết -> không tìm thấy lối đi -> thấy không tìm được điều gì -> chìm....

Chỉ có những con người thật sự có nhiệt huyết với diễn đàn mới có thể ở lại....nhưng chick cũng đã từng và lúc này cũng đang chứng kiến điều đó.Nhiệt huyết đó cũng không đủ để giữ ai mãi mãi.
1 năm ....thật sự mà nói thì có lẽ lúc chick vào diễn đàn đông vui hơn bây giờ,những người có lửa đã đi rất nhiều.Ngày đó chick vào cũng may mắn biết đc họ,nhưng rồi mọi thứ cũng đã dần ra đi.Người mới bây giờ nhiều,lửa cũng nhiều nhưng 1 ngọn lửa già dặn có những chia sẽ tâm huyết có lẽ không còn nhiều nữa.
Những bài viết gần đây không làm chick cảm thấy phải có 1 điều gì đó đọng lại.
Có lẽ lật những bài của 1 năm trước hay hơn nhiều.
Thời gian có lẽ sẽ mọi thứ trôi đi,diễn đàn vẫn tồn tại,những cơn gió sẽ thổi qua ,hy vọng sẽ làm diễn đàn tồn tại .
Sẽ có người đi người đến........
Tôi cũng không thể thay đổi được.
Một lời khuyên có lẽ không nên cho vì thật sự khi quyết định làm 1 việc này đối với mới 1 người có tâm huyết thì họ đã suy nghĩ rất nhiều trước khi quyết định.
 
Thích: 22 people

lapdong

Quản Trị Viên
Thành viên BQT
29/7/09
346
4,685
93
29
ĐH Nông Lâm
Cách đây 1 tháng, em phải ra viện với 5 bình nước biển và 13 bịch máu. Cả nhà hỗn loạn vì không có ai cùng nhóm máu với em... Là chuyện bất khả kháng.

Sáng nay, cậu phải mổ. Là ngày thứ 11 ở bệnh viện nhưng cậu vẫn chưa thể mổ được, vì nhịp tim không ổn định.

Buổi sáng dậy sớm, việc đầu tiên là chúc mừng sinh nhật ba. Việc thứ 2 là gọi điện thoại cho mợ. Giọng mợ run run khi nói chuyện, mặc dù mợ vẫn cố cười và hỏi han mình mọi chuyện. Thương mợ...


Muốn nói với mợ: mợ phải vững tin thì mới lấy được niềm tin cho cậu. Nhưng cũng không nói được. Mình chỉ nói với mợ: "Mợ đừng lo, y học ngày nay phát triển lắm!"


Thương mợ... không phải hôm nay mới thương... thương mợ vì những mong chờ được làm mẹ...


Cậu ơi, cố lên cậu nhé! Vì mợ, vì cả nhà mình...


Cầu chúc cho cả nhà mình luôn bình an....
 
Thích: 21 people

doonyin

[♣]Thành Viên CLB
8/1/11
156
1,236
93
Hà Nội

Có những biến cố chẳng ai ngờ.
Hồi đó, doonyin không chấp nhận được những cay đắng cuộc đời. Vì sao lại đến với mình.
Nỗi đau của người ở lại, người ra đi. Cơn bệnh hành hạ, tai nạn giao thông, và nỗi buồn vô định,...
doonyin thích ngồi bên người già để nghe họ huyên thuyên, để thấy mình cũng già đi. Một người nói với doonyin: "Nếu cuộc sống có những điều làm con mệt, đau khổ thì con đừng chống cự mà học cách chấp nhận. Vì những việc con gánh ở kiếp này là việc ở kiếp trước con chưa thể gánh hết!"
Thời gian sẽ xoa dịu mọi vết thương. Cố lên lapdong ! Cố lên mọi người !

○♥○

Mới 6h kém ba mẹ đã gọi mình dậy. Ba bắt mình kiểm tra lại thông tin hãng máy bay. Nguyên nhân là cái mộc. Nếu bình thường sẽ là mộc tròn, đằng này trong biên thu là mộc vuông.
=.=" Mình là người đặt vé đấy. Bật dậy liền.
Lần trước đi VN Airline giao vé tận nhà. Lần này mình đổi sang hãng khác. Mẹ thì kiểm tra trên tổng đài, mình kiểm tra trên mạng, còn ba thì kiểm tra trong trường.
Ba lúc nào cũng vậy, cẩn thận và tỉ mỉ. Nghĩ những điều làm mình giật mình.
Ba chuyên ngành cơ khí bên ĐH Bách Khoa. Hồi đó mình năn nỉ ba học ngành này. Ba không cho vì mình là con gái. Trong khi rõ ràng ai cũng nói mình có khiếu từ năm học lớp 3. Lúc đó ghét ba lắm, nhưng giờ thấy ba đúng ! ^^.
Cũng hồi năm 11, xin ba cho đi lính. Chẹp. Ba nói: “Cái gì! Đừng có khùng quá! Học hành đàng hoàng không học tự dưng đòi đi lính! Bệnh hoạn suốt mà đòi đi đâu. Con gái gì mà…”. Ba dừng ở đây vì ba biết mình hay tự ái. Hihi. Nhưng mà mình thích đi lính thiệt mà.Vào kỉ luật để dìm bớt cái máu bất cần :)).
 
Thích: 13 people

jodiepham2204

Super Moderator
11/6/09
393
3,391
93
30
Ohyeah
www.facebook.com
Hôm nay mình và anh gặp nhau. Người yêu anh nhờ mình gửi quà cho anh, thế nên vì cớ sự ấy mà 2 anh em mới gặp được nhau.

Cũng hơn một tháng rồi còn gì. Anh biểu anh chuyển về Vĩnh Lộc rồi, ở đó anh lại có thêm một thói quen là chơi với dế tự vì hông có cái chi chi để chơi như hồi còn ở Bình Thạnh.. đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Rồi đủ thứ cảm xúc, từ buồn cười muốn vỡ ruột cho đến tức nghẹn cổ họng. Haha.

Ái chà, nếu mà hôm nay mình có nón bảo hiểm thì được anh dắt đi ăn ốc rùi! Huhu. Nhưng mà anh đã dắt mình đi ăn hủ tiếu nam vang bù roài, nên cũng hông sao. :D

Ôi, mình thích nhất lúc đưa quà cho anh, tò mò hớn hở như một đứa trẻ, làm mình cũng buồn cười. Anh cứ liên tục hỏi mình “Nhân dịp gì mà lại tặng quà cho anh?” “sao lại tặng anh món này? Món này? Món này nữa!” ack ack. Người ta đã biểu tìm cho kỹ rồi hãy hỏi mà sao hỏi lắm thế. Sao ta biết được. :D

Thế rồi anh tìm thấy tờ giấy nho nhỏ. Anh lặng người, khác anh mọi khi. Niềm hạnh phúc trào dâng cho cảm xúc len lỏi từng ngõ ngách của trái tim, làm anh xúc động đến rưng rưng, mình cũng nghẹn ngào lây… Khoảnh khắc này với anh, thời gian dường như bất động.

Sau một khoảng, hai anh em lại trở về như xưa, tiếp tục những chuyện tùm lum tà la còn đang dang dở… :D

Mình bảo là hôm nay ngồi chờ tin nhắn mà không ai nhắn cho mình cả, buồn quá đi. Rồi anh bảo đợi anh chút, mèn đét ơi ổng nhắn tin ngay cho mình. Hà, mình bậc cười, có lẽ suýt chút thì khóc mất tiêu rồi, dù tin nhắn là “dhsajkfhdiof, Thư khìn” nhưng thật sự mình đỡ tủi thân lắm lắm.

Hôm nay,
Vu vơ vớ vẩn vậy vẫn vui! :D
Cảm ơn ông anh mình nhiều nhiều. :D
 
Thích: 10 people

doonyin

[♣]Thành Viên CLB
8/1/11
156
1,236
93
Hà Nội


[FLASH]http://www.nhaccuatui.com/m/4MGRyAID4I[/FLASH]
Hai thích nghe bài này ^^.

Me: Hai, khi nào hai cưới vợ!
Hai: Khi nào mày cưới chồng, tao cưới vợ !

Me: Hai, người nội tâm đó Hai! Sao?
Hai: Tao sợ người nội tâm. Có cái gì cũng im, ai biết đường mà hiểu. Rồi không hài lòng gì lên mạng nói còn nhiều hơn ở ngoài. Người nội tâm không cho người khác cơ hội vào thế giới của mình. Một kiểu tự kiêu che giấu!
Me: Nhưng nếu người ta có đau khổ, bị mất mát, phải thông cảm chớ !
Hai: Ở, đúng là thông cảm. Nhưng đâu phải cuộc đời này chỉ có mỗi họ đau khổ. Một thời gian thì được chứ lâu quá là tao bye!
Me: Vậy Hai thấy em có nội tâm không?
Hai: Mày hả ! Nội công mày thâm hậu nhiều khi tao phát sợ ! =.="
Có chuyện gì thì nói nghe chưa !

Me: Có khi nào Hai cưới chị nào có tính tình giống em không ha !
Hai: Con nhỏ này khùng thật rồi ! Sáng mày uống thuốc chưa?
Me: Sáng em uống rồi (nhe răng cười)....Ủa ! Mà Hai nói vậy ý gì? Nói nghĩa bóng phải hông?
Ai biết đâu ! Sáng em uống rồi, không cần ai nhắc đâu!
Hai: Ờ...

Me: Sao Hai đá cầu ghê vậy !
Me: Trái bóng rổ của em bị mềm rồi, Hai bơm cho em đi !
Me: Hai ! Hai...
 
Thích: 9 people

Bình luận bằng Facebook

Similar threads